Translate

Saturday, 23 May 2015

Ngu tối cao thì có!


Tâm sự của facebooker Huỳnh Ngọc Chênh:

Tối ni buồn quá, ngồi ngắm sao chiêm nghiệm lại chuyện đời, tự dưng hình ảnh thằng Nguyễn Hòa Bình viện trưởng Viện Kiểm Sát tối cao hiện ra với câu nói đại ngu của nó. Nó làm đến chức tối cao mà không hiểu một chút kiến thức cơ bản về luật pháp, nó không phân biệt được quyền được im lặng để chờ luật sư khi bị công an bắt với quyền tự bào chữa khi ra tòa mà không cần luật sư. Thằng tối cao mà còn ngu như rứa thì mấy thằng ở cấp huyện ra sao? Hèn chi chúng giết bao nhiêu mạng người oan sai. Lo quá. Đảng ni cố tình tìm những thằng ngu nhất, lú nhất để đưa lên các vị trí tối cao thì phải.

“Mại dâm dưới chế độ Cộng sản”

ĐẤT C1 CHƯA ĐỀN BÙ, CHƯA BÀN GIAO
KHÔNG ĐƯỢC PHÉP THI CÔNG

Bài này hình như nhà em đã đọc từ lâu. Chả biết tại sao mới đây ai đó lại chia sẻ trên mạng. Lâu không viết gì, nên post lên để các bác đọc. Bác nào đọc rồi thì thôi ạ.


Kính gửi: ông Trương Tấn Sang, 
Chủ tịch nước CHXHCN Việt nam.
Tên tôi là: Nguyễn Tiến Dân.
Ðịa chỉ: 208 Ðịnh Công Thượng – quận Hoàng Mai – Hà nội.
Ðiện thoại: 0168-50-56-430
Như đã viết trong bức thư trước, lần này, xin hầu chuyện ông với đề tài “Mại dâm dưới chế độ Cộng sản”. Ðề tài mà rất nhiều người đã đề cập. Tiếc thay, do không có thực tế, nên họ chỉ đề cập được 1 cách phiến diện.
1/    Phán xét về mại dâm, chưa có ai cho rằng nó là tốt. Ai cũng cho nó là xấu. Bởi ít nhất, nó chà đạp lên nhân phẩm của người phụ nữ. Tuy vậy, cũng không thể không thừa nhận: Mại dâm là 1 thực tế khách quan. Nó hiện diện ở khắp nơi trên trái đất. Nó có từ xa xưa. Nó tồn tại đến ngày nay và chắc chắn, nó sẽ song hành cùng nhân loại.
Ðừng có mơ cấm được mại dâm. Mại dâm chỉ không có trong xã hội nguyên thủy và trong thế giới của loài súc vật.

Thursday, 21 May 2015

Kỷ luật lên chức - chuyện xứ ta!

Xin lỗi các bác, là nhà em bức xúc nên dùng từ có phần thô lỗ. Mong các bác thể tất ạ:

Các bác ợ, cách đây nhiều năm (5 là ít), dân nhà em rất chi là phẫn nộ, khi chánh quyền hứa lèo, bẩu dân chúng em đi sơ tán, rồi phá béng nhà cũ của chúng em đi mà chả hỏi han, bàn bạc chi sất. Ừ thì đi rồi, nhà cũng cũ rồi, phá đi xây mới cũng tốt chứ sao, nhưng chánh quyền bẩu đi rồi 1 tháng sau sẽ đến bàn bạc xem xây xướng ra sao, đền bù dư lào.
Dân cứ chờ, thằng phá cứ phá. Phá xong thì bắt đầu xây. Ô hô! Sao bọn bây tự tiện thế nhở?
Dân chúng em tức tốc xuống phường, được phường hướng dẫn gặp phó chủ tịch phụ trách XDCB. PCT bảo ko biết chuyện này. Mẹ kiếp, cái chung cư 3 đơn nguyên, máy móc vào thi công ầm ầm, cách phường có 200m là cùng, điếc hay sao mà bảo ko biết?

Chuyện sưu tầm trên facebook


Câu chuyện làm quà nhân ngày sinh ông Cụ. (19/5)

Em không có ý bôi nhọ hay báng bổ gì ông Cụ, nên các bạn yêu Đ (đảng) yêu B (bác) đừng nóng nhé. Câu chuyện dựa trên những việc có thật...  Trong một lần đi biểu tình chống Tàu về, em bị BGH (ban giám hiệu) nhà trường, kết hợp với văn phòng Đảng ủy cùng với phòng công tác chính trị sinh viên gọi lên khiển trách kỷ luật. Em không nhớ cụ thể có bao nhiêu lời khuyên của các thầy cô dành cho em, nhưng em nhớ nhất một lời khuyên:
- "Đừng đi biểu tình chống Trung Quốc nữa em ạ, mọi việc đã có Đảng và Nhà Nước lo, em là sinh viên ăn chưa no, lo chưa tới, chống cái nỗi gì, nước ta là nước bé, TQ nó đè một cái chết ngay,...em chưa đủ tuổi để lo đâu, đừng để bọn PHẢN ĐỘNG nó dụ dỗ lôi kéo, kích động làm những việc không hay, chống đối chế độ, chống đối Nhà Nước (lúc đó em 21t, đúng bằng tuổi ông cụ đi vượt biên từ bến Nhà Rồng) "

Saturday, 9 May 2015

Cán bộ và đảng viên ăn gì?

Sưu tầm trên mạng

Trong giờ học về nông nghiệp, cô giáo dạy về thực phẩm của động vật. Cô giảng:
- Lần trước, cô đã nói rằng mỗi động vật có 1 loại thức ăn thích hợp. Ngược lại, nhìn vào thức ăn, ta có thể biết sinh vật đang ăn thuộc loại nào. Trò Tám, trò có thuộc bài không?
- Thưa cô, em thuộc bài.
- Vậy Bò ăn gì?
- Dạ Ăn cỏ.
- Gà ăn gì?
- Dạ Gà ăn thóc.
- Heo ăn gì?
- Dạ Heo ăn cám.
- Cá ăn gì?
- Dạ Cá ăn giun.
- Người Việt Nam ăn gì?
- Dạ ăn thực phẩm độc hại của mấy thằng chó tàu khựa.
- Cán bộ và đảng viên ăn gì?
- Dạ, đcm chúng nó ăn phong bì cô ạ!

--------------

Xin bổ sung: họ ăn tất, không chừa một thứ gì

Tuesday, 28 April 2015

Phải có mức độ chứ!!!

Một anh công an lớn tuổi cáu kỉnh:
-     Đi phải có mức độ chứ? Đằng này tuần nào cũng đi!
-     Sao anh không hỏi nguyên nhân tại sao người ta đi? Các anh còn được ngồi. Đi được lương. Người ta đi bộ mỏi dừ, đổ mồ hôi, báu gì? Thành phố cứ xử lý kẻ chặt cây xem người ta còn đi không? Tôi còn chửi bố mấy thằng lãnh đạo ko chịu xử lý, để tôi cứ phải trần mình ra Bờ Hồ đây này.
MK! Về đen như chó thui chứ báu gì? Lại còn đói ngấu nữa .
Thế đấy! 
Nếu hỏi chặt cây sai hay đúng? Công an cũng chả thể bảo đúng được.
Nếu hỏi bảo vệ cây sai hay đúng? Công an cũng chả thể bảo sai được.

Thế mà cứ bắt là thế nào? Sao không bắt những kẻ ra lệnh chặt cây, lại đi bắt kẻ đòi bảo vệ cây? 
Câu hỏi này, ở xứ ta không ai trả lời được.

Tiên sư truyền thông có môn bài


Nhà em vừa đến thăm bố mẹ. Mẹ em gọi bố em:
-     Ông ơi, con gái ông đến này .
Bố nhà em lọc cọc chống gậy đi ra, hỏi:
-     Bố nghe đài tiếng nói VN, thấy bảo có 12 người gây rối ở Bờ Hồ, bị bắt về công an quận. Bố nghĩ có khi con ra đó, lại bị bắt chưa biết chừng. Chuyện là thế nào vậy?
-     Ah! Láo toét thật. Để con nấu cơm xong sẽ kể cho bố nghe.
Thế là nấu ăn xong, ngồi ngay ngắn, kể cho cả 2 bố mẹ nghe từ đầu đến đuôi. Đến đoạn bác Gấm trả lời công an, 2 cụ cười ngất.
Tiên sư truyền thông có môn bài. May mà các cụ nhà em có em là nhân chứng sống, chứ ko ối người bị lừa.
---------------------
Chuyện của bác Gấm: (xin lỗi vì trích nguyên văn chữ ĐÉO)
Bác Gấm, dân oan 74 tuổi, đi tuần hành bảo vệ cây, bị bắt sang Long Biên. Công an hỏi tên tuổi địa chỉ. Bác ấy nói làm đéo gì có nhà, bị chính quyền bảo kê cho lũ cướp, cướp mất nhà rồi. Giờ ngủ vỉa hè, vườn hoa, ko đi bảo vệ cây thì chết nắng à? Các chú bảo giải tán, mà quây kín xung quanh, thì giải tán thế đéo nào được?
Tôi không hỏi bác chuyện đất đai, nhà cửa, chỉ hỏi chuyện bác ra Bờ Hồ làm gì? 
Ơ hay, chú hỏi địa chỉ thì tôi phải nói là làm đéo gì còn địa chỉ chứ.

CHUYỆN HẬU BIỂU TÌNH

Bài trên facebook của nick Phan Xéng

-     Chiều Hà Nội ,nóng và buồn. Đường Nguyễn Chí Thanh trơ trụi đáng thương vẫn ầm ầm người qua lại, bất lực hay vô tình?. Có những giây phút lòng hơi trùng xuống, nhưng lại sớm bùng lên mạnh hơn khi chứng kiến cái ngu, cái hèn, cái ác đến tột cùng khinh bỉ.
-     Nghe các anh chị nói :"ảnh của em đang tràn ngập khắp các timeline, diễn đàn". Bên VT thì 14k likes, bên bác Anh Nguyen thì 22k likes và 2k chia sẻ... Tôi thật sự không mong đợi, cũng không ngờ hình ảnh lại quá phổ biến như thế.
-     Hầy, thế nên có vài câu thơ lục bát của 1 thằng dân tép riu không đảng phái nhóm hội như tôi, ấy thế mà các chú an ninh cũng phải để tâm nhiệt tình, thay nhau cắt cử người sáng chủ nhật ngồi vạ ngồi vật quan sát . Gì chứ nhìn mặt trộm cắp hoặc công an thì biết ngay, lấm lét, lén lút - quá khổ sở khi trót khoác áo CLB CAHN 

Chiến thắng không luôn thuộc về kẻ mạnh!


Đó là ý nghĩ của tôi, khi ngoái đầu nhìn lại cổng đồn công an quận Long Biên. Trước cửa đồn, một nhóm người trong bộ cảnh phục màu xanh, đứng im lặng nhìn theo đoàn người í ới, ồn ào, náo nhiệt, hân hoan, kéo nhau rời khỏi công an quận Long Biên. Đó đâu phải là tư thế của kẻ yếu, kẻ thua cuộc?

Đây là lần đầu tiên đối với công an quận Long Biên, nhưng không nhớ là lần thứ mấy với chúng tôi. Tôn chỉ của chúng tôi là:

-          Không có tội không sợ!
-          Nếu có tội, phải xử theo luật pháp – công khai và nghiêm minh.
-          Nếu có tội, tội đến đâu xử đến đó. (Ông Hồ Chí Minh có tội trong cải cách ruộng đất năm 1957 không? Không có tội, sao phải xin lỗi?)

Không chỉ người Hà Nội mới biết vụ chặt cây xanh ở Hà Nội. Đáng tiếc là phản ứng của người dân quá chậm. Khi dư luận kịp tỉnh ra và lên tiếng phản đối dữ dội, những kẻ chặt cây đã kịp đốn hạ chừng 2000/6700 cây xanh (báo PetroTimes), trong đó có 500 cây xà cừ cổ thụ trên đường Nguyễn Trãi. Những gốc cây cổ thụ 2 người ôm không xuể, đã sống sót qua bao biến cố như chiến tranh, gió bão, rốt cục không trụ được bởi lòng lam và sự ngu dốt của con người. Tâm hồn người Hà Nội như rỉ máu. Có người khóc! Tại sao người ta lại phản ứng muộn màng vậy? Và tại sao chúng ta lại bất lực vậy?

Sunday, 19 April 2015

NHỮNG KẺ CHẶT CÂY - PHẢI BỊ TRUY TỐ!

Hôm nay chủ nhật, ngày 19/4/2015, khi đi tuần hành phản đối chặt cây, nhà em gặp lại người quen cũ, từng bị giam giữ tại công an quận Hoàn Kiếm đến tận nửa đêm ngày 21/8/2011. Đó là bác Dần!

Nhà em và bác Dần mừng rỡ nắm chặt tay nhau, như muốn ôn lại chuyện năm xưa. Khi nghe bác bảo thích đọc những bài viết của nhà em, nhà em ngạc nhiên hỏi: Bác cũng lên phây búc ạ?

Không! Tao đọc blog đấy chứ.

Ôi bác Dần! Em thật có lỗi với bác quá. Thời gian qua em có vào blog viết gì đâu?

Hôm trước đi tưởng niệm liệt sĩ Gạc Ma ở Hồ Gượm, cũng có một người ghé tai bảo nhà em, tưởng chị “Sợ” rồi?

Hu hu! Thế này thì nhà em lại phải trở lại blog thôi. Nhưng tạm thời khi chưa có thời gian viết những bài nghiêm chỉnh, nhà em xin tổng hợp lại một số status (bài viết)  ngắn trên facebook , về cuộc tuần hành hôm nay thôi ạ:

Wednesday, 8 April 2015

Nghe mãi không chán!

Chuyện nghe ở đâu đó, một bác già dừng chân trước cổng lăng Bác, hỏi người cảnh vệ:

- Tôi xin gặp ông Hồ.

- Cụ Hồ mất rồi mà bác.
Hôm sau, vẫn bác già đó:

- Tôi xin gặp ông Hồ.

- Cụ Hồ mất rồi!.
Hôm sau nữa, lại vẫn bác già này:

- Tôi xin gặp ông Hồ.

- Ơ hay, bác này lạ nhỉ, tôi đã bảo là cụ Hồ mất rồi cơ mà, bác không nghe thấy hay sao?

- Tôi biết chứ, nhưng vì nghe câu đó từ miệng các anh, thấy nó sướng, nên tôi cứ muốn nghe lại. Sao đảng bảo rằng ông ấy sống mãi?

Tuesday, 7 April 2015

“Ký sự” đạp xe vì cây xanh.


Thời bao cấp, cả nước đi xe đạp. Khi có cái xe máy, rồi ô tô, rồi máy bay, thì việc đi lại bằng xe đạp đa phần chỉ dành cho giải trí. Giờ nông dân đi làm đồng, cũng đi bằng xe máy.
Rồi người ta nếm mùi tắc đường. Hàng ngàn cái xe máy nhả khói đến ngạt thở. Khi đó, có cái xe đạp, luồn lách qua những khe hở lại thấy mình sáng suốt khi chọn xe đạp khi ra đường. Thế nên trừ phi vội, còn lại tôi bắt đầu chọn xe đạp làm phương tiện di chuyển. Dĩ nhiên, việc đạp xe chỉ phù hợp với những người có thời gian, hoặc dành cho những người muốn rèn luyện sức khỏe.
Lần đầu tiên đi xe đạp, chưa được nửa vòng hồ Tây đã thấy phờ râu trê. Đến khi đạp xe cùng nhóm, vừa đạp xe vừa chuyện trò, loáng cái đã hết vòng hồ. Sau tăng dần lên, thì 2 vòng quanh hồ Tây là chuyện vặt. Chỉ mỗi tội đường ven hồ dành cho cả ô tô 2 chiều, nên phải chọn giờ vắng, đạp mới an toàn!
Thế nên lộ trình vòng quanh hồ Tây của dân xe đạp tôi khá rành. “Quen từng cái ổ gà” ấy chứ. Lâu ngày không đạp xe, nên chủ nhật, ngày 5/4 vừa rồi, hưởng ứng cuộc đạp xe vì cây xanh ở Hà Nội, tôi thấy có nhiều bất thường. Đó là sự có mặt của rất nhiều công an, dân phòng. Nhiều lắm. Một vòng hồ Tây là 17 km. Vậy mà cứ chừng 100m là có một tốp ít nhất 2 người trở lên, đứng trên vỉa hè. Nhiều thì chừng chục người. Tính sơ sơ, số công an và dân phòng được bố trí quanh hồ Tây ít là 200 - 300, nhiều là 500 người. Đó mới chỉ tính quanh hồ Tây.

Monday, 23 March 2015

ĐIẾU CÂY XANH!

Điếu cây xanh – Đánh cây xiêu
Hòa Nguyễn
Nhật Nguyệt xoay vần, bốn mùa thay lá, tưởng gốc bền thì tán mãi còn xanh.
Có ngờ đâu một trống lệnh nhanh, vừa dứt tiếng đứt rồi thân cổ thụ
Cữ ngỡ Thủ Đô vẫn chưa đủ diện tích cây xanh trên một đầu người
Vẫn tưởng rằng Xuân thuận sắc tươi.Tết trồng cây Xuân mãi còn viên mãn
Ấy mà nay biết lấy ai bầu bạn, đàn chim kia nháo nhác biết về đâu ?
Tiếng rao rơi lạc phố đêm thâu, cơn gió nào lang thang tím lá biếc “
Sáng nay đây :
Nhìn cây đổ cho lòng thương tiếc, lõi thân này còn rỉ máu nhựa tươi
Rễ bật lên mà nhớ khôn nguôi, tán lá kia những ngày che nằng lửa.
Mùa Thu nào không thoảng mùi hoa sữa, vị hương nào “ngọt ngào phố đêm” ?
Mùa Hạ nào nấn ná muốn dài thêm, ngày tan trường “cánh phượng hồng” ép vở.
Con đường Xuân những chum hoa sưa nở, trăng tinh khôi như áo trắng Hà Thành.
Góc phố nào nghiêng nghiêng mái rêu xanh, lá bàng đỏ ấm cả mùa Đông phố ?
Thử hỏi:
Máy chục năm trải bao mùa bão tố, cắt tỉa cành vẫn thường niên
Chặt những cây thân ngả nghiêng, sao đốn cả những thân thẳng khỏe.
Nạn xả ra điều không ai muốn, trách nhiệm này đâu phải lỗi của cây
Nay cắt cành mai cưa gốc đó đây, phải hỏi đến bổng lương kia ai nhận ?
Đừng tưởng cây vô tri an phận, cây là cây cũng là người
Đừng tưởng xung quanh chỉ vỗ tay cười, cười là cười đôi khi là khóc !
Nhìn phố quen cây bật gốc, dáng nào lùi mãi kỷ niệm xưa
Rồi Hè sang nắng nửa ban trưa, bóng mát nào che dòng đời bất tật ?
Thường nghe :
Thuốc đắng chính là giã tật, lời thẳng nhiều khi lại khó nghe
Kẻ đớn hèn kẻ ấy là xun xoe, giọng lưỡi ngọt phải xem là có độc ?
Làm việc lớn chớ nên “dục tốc”, xét thêm rằng “bất đạt” để trọn câu
Việc chung đưa tập thể lên đầu : việc đại sự hãy lấy dân làm gốc !
Nên chăng :
Những phố cũ cây vẫn xanh mầm lộc, cứ duy tu và trồng cấy đan xen
Thử nghiệm cây cho thổ nhưỡng thân quen, giống tốt giữ lấy mà phát triển.
Những phố đặc thù cấm làm tùy tiện, giống cây nào chọn để đặc trưng ?
Đừng ép về những giống chỉ quen rừng, chớ ép tiểu thư với chàng trai miền núi.
Trai miền núi về xuôi trai tủi, tiếng khèn đêm đêm da diết nhớ thương
Tiểu thư lên non lại nhớ phố phường, nhịp guốc vọng mãi mãi vào ký ức.
Đồng lòng dân ấy là thêm sức, thêm cả vào đánh giá chuyên môn
Vạch rõ ra đâu là phố bảo tồn, đâu cải tạo và đâu là trồng mới.
Khu ven đô hãy đang còn tươi mới, chính là nơi xứng đáng thử nghiệm cây
Những tuyến xuyên tâm tỏa khắp đó đây, sao chẳng thử mà chặt đi phố cũ ?!
Than ôi !

Saturday, 21 March 2015

"Tưởng chừng như họ đang lóc từng miếng thịt của mẹ Việt Nam...."

















Đường vào thành phố nhỏ, ở một miền quê nước Mĩ, Solvang town , chỉ có vài ngàn dân. Chúng tôi đi ngắm cảnh , dạo quanh thành phố mà tưởng như đang hát bài Em Pleiku má đỏ môi hồng, "Đi 5 phút đã về chốn cũ", ngay giữa 1 con đường là 1 cây cổ thụ , thành ra con đường chia 2 khi đi ngang qua cây cổ thụ này, rồi nhập lại sau đó. Người hướng dẫn du lịch thành phố giải thích , "Khi xây con đường này, người dân nhất định bỏ phiếu không chặt cây cho dù việc xây con đường sẽ tốn kém nhiều hơn cho ngân sách thành phố , vì người dân này rất yêu thành phố của họ, nếu chặt cây này đi (chỉ 1 cây, chứ không phải hàng ngàn cây) sẽ ảnh hưởng đến các chú sóc nhỏ đang sống ở đây, ảnh hưởng đến môi sinh và nhất là những quang cảnh quen thuộc của thành phố không còn nữa.

Đừng hỏi tại sao, người dân Mĩ yêu nước Mĩ đến thế, họ chỉ có 300 năm văn hóa, chứ chẳng cần đến 4000 năm.

Họ có thể nhẫn tâm chặt hàng ngàn cây xanh của Hà Nội, toan tính lấp cả giòng sông Đồng Nai chỉ vì những mối lợi nhỏ trước mắt. Tôi nghe tưởng chừng như họ đang lóc từng mảnh thịt của Mẹ VN ra mà ăn.



"Thế Thảo còn thì Hà Nội chết hết cây..."



Thế Thảo còn thì Hà Nội chết hết cây...

Tên bác là Thế Thảo mà lại làm chủ tịch Hà Nội thì cây xanh lên đường là đúng rồi. Bác phải đốn cây để thay cây (thế thảo) cho đúng tên đúng số rồi. Thảo này mạng Hỏa, Sơn Hạ Hỏa số làm tiều phu đốn củi, buôn gỗ hay lâm tặc. Bác đi đến đâu thì cây mọc không nổi đến đấy. Số âm nam, ngồi đái sè sè không qua ngọn cỏ nhưng cây càng to càng chết với bác. Kép nhất không thành, kép nhì cũng chẳng xong nhưng mở xưởng gỗ thì vượng. Hoặc trồng cỏ (cần sa) thì phát. Mệnh Hỏa mà gặp Mộc thì tha hồ chặt cây. 

Thế Thảo mà làm chủ tịch thêm vài năm nữa thì Hà Nội ta cây đang rậm bờm sờm như tóc bác Phó Đam sẽ trở nên trọc lốc, bóng loáng như đầu bác Phó Phúc. Hãm cực...

Thảo còn thì cây chết hết,

Thảo hết thì chỉ chết một cây đóng hòm....

"Mỗi thân cây gục ngã, nặng như một xác người...."

CHÙM ẢNH SƯU TẦM TRÊN MẠNG, VỀ DỰ ÁN CHẶT 6700 CÂY XANH Ở HÀ NỘI



Công văn chỉ cho phép chặt cây cong, sâu mọt, không đúng chủng loại ... trên 5 tuyến phố, nhưng chỉ trong vài ngày, gần 2000 cây đã nhanh chóng bị chặt hạ, trên cả những tuyến phố không hề có trong danh sách như Nguyễn Chí Thanh, Quang Trung. Vấn đề là quyền hạn của các cơ quan quản lý nhà nước đến đâu?
Tại sao lúc trước lãnh đạo thành phố tuyên bố, việc chặt cây đa được nhân dân đồng thuận, nhưng khi bj dư luận phản đối dữ dội thì lại nhận khuyết điểm là chặt cây mà chưa được sự đồng thuận từ nhân dân? Phải chăng các vị là lãnh đạo, thì thích nói thế nào cũng được?

Monday, 16 March 2015

SỰ THÔNG MINH CỦA DƯ LUẬN VIÊN


Năm 2011,  khi những người biểu tình tản bộ trên Bờ Hồ, có một nhóm người cứ lẵng nhẵng đi theo. Thấy thế, anh em đi được một đoạn lại quay ngược trở lại.Nhóm kia cũng quay ngược theo. Cứ một đoạn lại lặp lại như thế. Đến lần thứ mấy không rõ, nhóm kia bực mình lầm bầm: Chóng hết cả mặt.

Hôm qua, ngày 14/3,  người ta đi tưởng niệm Gạc Ma ở Bờ Hồ cũng thế. Các cháu mặc áo cờ đỏ sao vàng, cầm cờ búa liềm, cứ lăng xăng tranh dẫn đoàn. Đi hăng quá, thấy mọi người đi ngược lại thì các cháu lại nhốn nháo chạy theo, tìm cách gây sự với “khán giả”. Về nhà, cư dân mạng kháo nhau, khi đoàn người đi được một lúc thì thấy một cháu cờ đỏ sao vàng hớt hải chạy ngược lại, hô bạn bè, rằng lực lượng chức năng yêu cầu chúng ta làm đến đây thôi. Giải tán!

Saturday, 14 March 2015

SỰ BỈ ÔI CÓ TÊN HỌC TRÒ MÃ VIỆN?


Nhiều người được nghe (từ bé), rằng có trận Hai Bà Trưng thua, vì Mã Viện cho lính đàn ông cởi truồng, khi giao chiến với quân Hai Bà (toàn đàn bà),

Chuyện đúng hay sai, thì nó cũng  có ở trong tâm thức người Việt, để thấy thiên hạ vốn vẫn coi đó là “Hạ sách”, là “Bỉ ổi”.

Bây giờ không có ai cởi truồng ra đối phó với người biểu tình, hay những người bất đồng chính kiến. Nhưng hạ sách thì phong phú hơn và không kém phần bỉ ổi, như ném chất bẩn vào nhà, đón đường hành hung, chặn không cho ra khỏi nhà, ép cho không còn đường sống. Và khi mọi hạ sách đó đều nhờn, thì đám hồng vệ binh xuất hiện.

Nói đến hồng vệ binh, là nhớ đến cách mạng văn hóa ở Trung Quốc. Hồng vệ binh thấm nhuần triệt để tư tưởng của Mao Trạch Đông, coi trí thức chỉ như cục phân. Hồng vệ binh ở Việt Nam thời nay còn kinh hơn. Không chỉ trí thức là cục phân, mà hễ cứ là “Dân chủ “ hay “Phản động” , thì dù đó là phụ nữ hay người già, thì đù mẹ đù cha là chuyện nhỏ, chưa kể sẵn sàng động chân động tay ngay lập tức.

Wednesday, 4 March 2015

Khi công an là bị cáo - ít hy vọng xét xử công tâm?

Trong xã hội Việt Nam ngày nay, những chuyện đau lòng xảy ra quá nhiều, khiến người ta dễ rơi vào một trạng thái tâm lý, là nếu giúp thì giúp không xuể. Nhiều rồi thành nhàm, thành ngại. Vậy là những nạn nhân khốn khổ không ít người nhẫn nhục chấp nhận hoàn cảnh, mà không hy vọng xã hội lên tiếng cho mình nữa.

Câu chuyện về một học sinh lớp 9 ở Khánh Hòa, bị công an đánh chết từng được cư dân mạng một thời nhắc đến cách đây gần 1 năm. Nhưng rồi nó nhanh chóng chìm nghỉm trong những lớp sóng sự kiện tiếp theo. Đầu năm nay, một cư dân mạng tình cờ gặp mẹ của nạn nhân. Qua đó được biết “TAND huyện Vạn Ninh đã tuyên án sơ thẩm bị cáo Lê Minh Phát (SN 1990, công an viên của xã Vạn Long) 6 năm tù về tội “Cố ý gây thương tích” và 9 tháng tù về tội “Bắt người trái pháp luật”, Lê Ngọc Tâm (SN 1983, công an viên xã Vạn Long) 9 tháng tù cho hưởng án treo về tội “Bắt người trái pháp luật”, Lê Tấn Khỏe (SN 1999, ngụ xã Vạn Long) 3 năm tù vì tội “Cố ý gây thương tích”. Hai bị cáo Phát và Khỏe phải bồi thường cho gia đình Tu Ngọc Thạch hơn 135 triệu đồng

Tuy nhiên, gia đình không đồng ý với kết quả xét xử. Thậm chí theo gia đình nạn nhân, “thái độ của gia đình bị cáo sau vụ án không tỏ ra là biết ăn năn về việc làm sai trái của người thân, đã gây nên tổn thất, đau thương cho người khác...Bởi vậy gia đình kiên quyết đi tìm công lý.

Sunday, 1 March 2015

"Thế là người Việt Nam" ?

Bài trên facebook của Canh Lê

Dân tôi,
Đạp nhau cướp ấn Đền Trần để cầu xin thần thánh ban cho "vinh hoa",
Đánh nhau cướp hoa tre Hội Gióng để cầu xin thần thánh ban cho "phú quý",
Tranh nhau cướp lễ vật Hội Cầu Trâu để cầu xin thần thánh ban cho "phúc lộc",
Xô nhau Hội Phủ Giầy để cầu xin thần thánh ban cho "an khang",
Giẫm nhau Hội Bà Chúa Kho để cầu xin thần thánh ban cho "thịnh vượng",
Chen nhau Hội Yên Tử để cầu xin thần thánh ban cho "thuận hòa",
...
Dân tôi,
Chém tức tưởi con heo để cầu xin thần thánh ban cho "sống vui",
Đập hấp hối con trâu để cầu xin thần thánh ban cho "sống khỏe",

Friday, 27 February 2015

Tại sao Trung Cộng lại cho gây dựng các Viện Khổng Tử?

Bác Thụy Nguyễn có gửi cho Phương Bích một bài viết. Phương Bích xin được đăng lên đây, để mọi người cùng chia sẻ. Xin cảm ơn bác Thụy Nguyễn 

Vừa qua trên các trang mạng bên nhà có rất nhiều bài bàn về hiện trạng các Học Viện Khổng Tử  đang được Trung Cộng tìm cách triển khai tại nhiều nơi trên thế giới . Báo Foreign Affairs số September/October 2014 cũng có một bài điểm sách liên quan đến vấn đề này, với tựa đề là "Can't Buy Me Love - China's New Rich and Its Crisis of Values" , tạm dịch là "Không thể Mua Tình Yêu cho Tôi - các Nhà Giầu Mới bên Trung Quốc với các Giá Trị Căn Bản bị Khủng Hoảng (nói cách khác là Tâm Linh đang bị Sáo trộn)", của John Osburg là GS Phụ Giảng về Nhân Chủng Học tại đại học Rochester và đồng thời cũng là tác giả của cuốn sách với tựa đề là "Anxious Wealth: Money and Morality Among China's New Rich", tạm dịch Giầu Sang trong Lo âu - Tiền và Luân lý trong giới các nhà Giầu Mới bên Trung Quốc .

CÓ ĐÁNH THÌ ĐÁNH NHANH NHANH LÊN...


A nói chuyện với B:
- Thiên hạ cứ hô dân vùng lên lật đổ chế độ cộng sản. Đừng có mơ! Dân nước nào chứ dân Việt Nam đừng có hy vọng. Chỉ có cách để tự cộng sản đánh nhau thôi.
B bảo:
- Ừ! Có đánh thì đánh nhanh nhanh lên cho dân nhờ.
Có nhẽ đúng thế. Cộng sản bây giờ khác cộng sản ngày xưa. Chả cần nói đến thời chiến tranh, thời bình thôi, vợ một ông quan chức ngân hàng, làm ở bộ phận hủy tiền, hàng ngày nhét tiền vào phích nước tuồn ra ngoài. Nhờ người đi lấy nước gạo, phát hiện ra đầu và chân gà thường xuyên vứt trong thùng nước gạo của nhà ấy, mới đi trình báo công an. Công an tổ chức theo dõi, thế là bắt quả tang. Vụ đó ầm ĩ một thời.

Thursday, 26 February 2015

Giờ người ta chỉ bàn chuyện “cụ Rùa”, chứ chẳng ai bàn chuyện Vua Lê.

Một anh công an xã ở trại Thanh Hà, khi được hỏi: theo anh, ông chủ tịch (thành phố) có bao giờ sai không? Thì anh trả lời:

-      Hiến pháp quy định rồi, chủ tịch sai thế nào được!

Anh khác lại hỏi cụ Lê Hiền Đức:

-     Chống tham nhũng mà không sợ pháp luật à?

Khi tôi nói về chuyện người dân bức xúc trước việc Trung Quốc vào tận biển nhà mình, bắt người, cướp tài sản, đâm chìm tàu, không cho ngư dân mình đánh cá, mà nhà nước Việt Nam không hề có một biện pháp nào bảo vệ ngư dân, bảo vệ chủ quyền nên dân mới đi biểu tình (gỡ sĩ diện cho Việt Nam tý), cậu tổ trưởng dân phố cũ ở nhà tôi, một cán bộ của tổng liên đoàn lao động Việt Nam,  bảo rằng:  Nhà nước có cả môt Bộ Ngoại giao người ta lo rồi, mình là dân lo thế nào được?

Các bác đừng tưởng không ít người Việt Nam nghĩ như vậy. Rất nhiều là đằng khác. Cộng thêm việc những người biết mà dám nói là bị bỏ tù. Thế là có đến 90% dân mình mặc kệ.

Monday, 23 February 2015

Đm chính quyền trước, đm vợ sau!

Bài viết trên facebook của nhà văn Nguyễn Xuân Nghĩa

Chiều nay, chị Nguyễn Thị Thúy (dân oan Hải Phòng, người đã tưới xăng, sẵn sàng tự thiêu để chống lệnh cưỡng chế, bảo vệ túp lều, nơi tá túc duy nhất của chị và 8 người con vào ngày 20/12/2014 ) đưa con dâu và cháu nội đến thăm, chúc tết gia đình tôi. Nhờ gạn hỏi mà biết được vài suy nghĩ khá thú vị của chị
Chuyện thứ nhất: Chửi cả hai
-   Có lần chồng cháu uống rượu ngà ngà say, chị kể- anh ấy chửi Đm chính quyền trước, đm cháu sau. Cháu mới hỏi, sao anh chửi cả chính quyền cả em?. Chồng cháu nói chửi chính quyền vì chúng làm cho gia đình anh ấy khổ. Còn chửi cháu vì cháu cũng làm cho riêng anh ấy khổ lần nữa. Nếu cứ chịu thua chúng đi, chịu mất đất mất nhà đi thì khổ có một đường, bây giờ mẹ con bỏ nhà đi kiện, đi đấu tranh, mẹ con ăn đường, nằm phố. Ở nhà lều chõng, con cháu không người chăm sóc... anh ấy cáng đáng không xuể. Thêm một cái khổ nữa; chửi cả hai là đúng rồi...

Saturday, 21 February 2015

"Quân vô tri, vô học"


Mặc dù tôi đã đăng rồi, nhưng thấy một cư dân mạng thốt lên câu nói đầy giận dữ lẫn đau đớn này, lại phải bê tấm hình này lên đây một lần nữa.

HAI TẤM ẢNH BIẾT NÓI: (nội thất nhà "đày tớ" và ngoại thất nhà "chủ nhân")
Cựu TBT ĐCSVN cùng nhiều chóp bu khác đều não ngắn, văn hóa lùn, ưa phô trương trọc phú, kệch cỡm kiểu Nghị Quế (Tắt Đèn - Ngô Tất Tố). Một đất nước đói nghèo bậc nhất, mà chóp bu xa hoa - vô cảm, vô liêm sỉ.
Để có những bộ salon chạm trổ rồng phượng cầu kỳ, hàng triệu ha rừng tự nhiên - lá phổi của nhân loại - phải biến mất trên hành tinh xanh này. Quân vô tri, vô học!

 

Mặc dù bức ảnh chuo cảnh xa hoa được cho là nhà ông Nông Đức Mạnh, đã bị gỡ bỏ trên các báo, nhưng nó đã kịp lưu lại trên rất nhiều trên facebook.

Friday, 20 February 2015

Nghề gì mà giàu nhanh vậy?

Trên facebook đang tràn ngập tấm hình, chụp phòng khách ông Nông Đức Mạnh. Một cư dân mạng chú thích:

Hỏi: Bác làm nghề gì mà giàu nhanh vậy?

Đáp: Bác làm nghề .....Tổng bí thơ !!!




Xin phép được rón rén đặt bức ảnh này ở dưới thay lời bình.



Bài của Vân Hồng Vân


85 tuổi, con gái kẻ thì ra nước ngoài bán thân, mại dâm kiếm kế sinh nhai, người thì lấy chồng ngoại thoát đói nghèo phải bỏ mạng, có đứa 20 tuổi lao động chui ở Nga chết vì đói rét, có đáng tự hào không?
85 tuổi, con trai thì đứa thì cướp giết hiếp, đứa thì tham nhũng, đứa thì bán đất tổ tiên để ăn chơi, có thấy hãnh diện không?
85 tuổi, cháu chắt chút chít rơi xuống mương chết vì đói, chết vì tiêm phòng, đau đớn vì bạo hành, bệnh tật vì ăn thực phẩm độc hại, có biết thương xót không?
85 tuổi, đất cát hương hoả ông bà tổ tiên để lại không giữ được, có thấy xấu hổ không?
85 tuổi, bạn bè khắp 5 châu 4 biển chỉ 1, 2 người nhớ ngày sinh nhật. Ăn ở làm sao mà chẳng có bạn bè, đồng minh? Có thấy tủi nhục không?
85 tuổi, bệnh tật đầy mình, ung thư di căn lục phủ ngũ tạng, mắt mờ chân chậm, ăn ị một chỗ, hoang dâm vô độ hủ hoá linh tinh, hoang tưởng, vĩ cuồng, có thấy hạnh phúc không?
85 tuổi, tham sống sợ chết, nhà dột từ nóc, thượng bất chính, hạ tắc loạn. Có đáng sống nữa không?
Trên đời này không có gì vạn tuế. Có sinh ắt có diệt. Vậy nên đôi khi diệt không phải là điều xấu, mà chính là điềm lành, diệt để sinh sôi nẩy nở những điều tốt đẹp hơn.
Vậy thôi.



Thursday, 19 February 2015

CHÚC MỪNG NĂM MỚI .

Lưu Gia Lạc


Pháo hoa chúng bắn lên giời
Xơi xong dân hết đói lòng hay chưa ?
...
Còn giời còn pháo còn quan
Còn dân chết đói mong xem hoa ... giời
Thằng quan vẫn nói vẫn cười
Đằng sau thối hoắc bố đây biết thừa
Tay vung vẩy, miệng lời vàng
Mặt to bụng bự tổ sư chúng mày .


Đi xem pháo hoa cho quên đi cái đói nghèo.
https://www.facebook.com/photo.php?fbid=10203694747184971&set=pcb.10203694752065093&type=1&theater

Tuesday, 17 February 2015

GIẤY CHỨNG NHẬN LÀ NGƯỜI XỨNG ĐÁNG.

Mới đây trên mạng internet có câu chuyện GIẤY CHỨNG NHẬN LÀ NGƯỜI. Nay sắp có thêm GIẤY CHỨNG NHẬN LÀ NGƯỜI XỨNG ĐÁNG nữa? Vì sáng nay ở trước đài liệt sĩ Bắc Sơn, một ông cựu chiến binh đã hùng hổ bảo thế, rằng phải là người xứng đáng mới được vào đây viếng.

Chả là sắp tới ngày 17/2, là ngày mở đầu một cuộc chiến tranh giữ nước năm 1979. (Sao lại chỉ gọi là chiến tranh bảo vệ biên giới? Phải gọi là chiến tranh vệ quốc, là chiến tranh giữ nước mới đúng chứ?). Chỉ trong vòng hơn một tháng, cuộc chiến này đã giết chết hàng vạn đồng bào và chiến sĩ của ta. Việc hàng năm tưởng nhớ vong linh họ, thiết nghĩ không phải là điều cần phải bàn

CẢ LÀNG VŨ ĐẠI CÒN SỢ NỮA LÀ.


Sau sự kiện xảy ra trên sân vườn hoa Lý Thái Tổ ngày 19/1/2015, khi một thanh niên côn đồ đến lăng mạ, chửi bới và phá lẵng hoa của những người đến thắp hương tưởng niệm những người lính VNCH, đã hy sinh để bảo vệ Hoàng Sa, trên mạng youtube có đăng tải một clip do Viet vision quay về sự việc xảy ra. Tôi là người có mặt tại đó, chứng kiến sự việc nên thấy rằng, người thuyết minh trong clip này đã dẫn dắt không đúng sự thật, về việc chúng tôi ngăn các “cựu chiến binh” quận Hoàn Kiếm đặt vòng hoa. Mà ngược lại, chính những “cựu chiến binh” này đã lẵng nhẵng vác vòng hoa đuổi theo chúng tôi, chỉ nhằm mục đích đặt chồng lên lẵng hoa của chúng tôi một cách trơ trẽn và vô văn hóa.

Ngay sau khi xem clip này, tôi đã bình luận, Viet vision có dám tổ chức đối thoại về việc này không? Khoảng hơn nửa tháng sau, tức cách đây chừng mươi ngày, cô Hoàng Thị Nhật Lệ có gọi điện, báo tin Viet vision thông qua cô ta, chấp nhận lời mời đối thoại của tôi.

Sunday, 8 February 2015

Chuyện ruồi bu



Chuyện con ruồi trong chai nước « number one » của Tân Hiệp Phát đã làm xôn xao dư luận. « Nạn nhân » của nó là ông Võ Văn Minh, người mua chai nước có con ruồi, đã bị côn(g) an Tiền Giang (âm mưu cùng chủ hãng Tân Hiệp Phát) gài bắt về tội « tống tiền ».
Hai bên, Võ Văn Minh và đại diện Tân Hiệp Phát, thỏa thuận ngồi vào thuơng lượng với nhau về mức bồi thường. Bên Võ Văn Minh (nghe nói) là đòi 500 triệu (để trả chai nước có ruồi) cho Tân Hiệp Phát. Đổi lại, Võ Văn Minh sẽ giữ « im lặng » để tránh tai tiếng cho Tân Hiệp Phát.
Côn(g) an (và Tân Hiệp Phát) gọi hành vi của Võ Văn Minh là « tống tiền ». Trong khi bộ Luật « Bảo Vệ Người Tiêu Dùng », điều 23, khoản 1 nói về « trách nhiệm bồi thường » của phía Tân Hiệp Phát và trong mục 1, điều 31 và 32, qui định về thuơng lượng, thủ tục thuơng lượng và kết quả thuơng lượng.
Theo nội dung các điều luật này, Võ văn Minh có quyền ra giá để Tân Hiệp Phát bồi thường. Giá 1 tỉ hay 500 triệu, chấp thuận hay không chấp thuận, là « quyền » của các bên (được qui định theo Luật).
Thủ tục « thương lượng » và đòi « bồi thường » của Võ Văn Minh thể hiện đúng theo luật. Đúng luật là không phạm tội.
Côn(g) An Tiền Giang rõ ràng có dấu hiệu « phạm tội » : 1/ không bảo vệ, thi hành luật. 2/ đồng lõa với Tân Hiệp Phát gài người vào tội « tống tiền ».
Bộ luật này có qui định về trách nhiệm của nhà nước bảo vệ người tiêu dùng. Trường hợp hàng hóa mất vệ sinh, đe dọa đến sức khỏe (số đông) người tiêu thụ, nhà nước có trách nhiệm trong phần tố tụng.
Chuyện con ruồi trong chai nước « number one » của Tân Hiệp Phát không phải là chuyện lần đầu. Sản phẩm của Tân Hiệp Phát trong quá khứ đã nhiều lần bị dân chúng phát hiện có vấn đề về các phương diện như vệ sinh, về kỹ thuật bảo trì hoặc về phẩm chất…
Chắc chắn nạn nhân (do sự đầu độc) của các thức uống Tân Hiệp Phát là có rất nhiều. Vấn đề là nạn nhân không biết (nguyên nhân do đâu mình bị bệnh, hay mình bị… chết).
Đến hôm nay mới nghe bộ Y Tế của chị Kim Tiên (bỏ dấu sắc rồi – vì chị ấy bây giờ… như tiên) lên tiếng. Vừa chậm trễ, vừa không đủ. Nhưng có còn hơn không.
Ở các nước khác, Tân Hiệp Phát sẽ bị tạm thời đình chỉ sản xuất, các hàng hóa của Tân Hiệp Phát sẽ tồn kho chờ kiểm dịch. Trong khi ở VN thì côn an âm mưu gài bắt nạn nhân. Các lô hàng của Tân Hiệp Phát vẫn cứ tiếp tục bán, bất kể an ninh, sức khỏe của người dân ra sao.
Tôi thấy, cái giá 500 triệu mà Võ Văn Minh đòi hỏi bồi thường là còn quá rẻ. Một số bệnh nhân (ung thư) do hậu quả thuốc lá và thân nhân của họ ở Mỹ, vài năm trước, đã thuơng lượng với Philip Moris để được đền bồi là 246 tỉ đô la. Mới đây, một góa phụ thắng kiện hãng Philip Moris, được bồi thường 23,6 tỉ đô. Các vụ kiện tương tự xảy ra như cơm bữa ở Mỹ.