Translate

Saturday, 20 June 2015

Công an bảo kê côn đồ, hay côn đồ bảo kê công an?

Trích trong bài "Đội lốt" của ông Đặng Xương Hùng, một cựu cán bộ ngoại giao:

" Ở những nước khác, ta thường hay nghe kể những câu chuyện về bọn lưu manh, côn đồ giả danh công an để lừa đảo, ức hiếp, trấn lột. Duy chỉ có ở Việt Nam, lại có chuyện ngược đời và hèn hạ, công an đội lốt côn đồ để khủng bố dân thường."

Trích tường thuật của phóng viên báo tuổi trẻ Tống Văn Đạt: 
"Khi thoát ra khỏi vòng vây của tổ công tác, tôi lại tiếp tục bị một số đối tượng lạ mặt lùa theo để đe dọa, nhóm đối tượng này đấm đá liên tục vào bụng và người. Không lâu sau, một công an phường này lại tiếp tục giữ lấy tôi và đẩy lên thùng sau xe tải cùng lúc đó, một đối tượng lạ mặt khác buông lời mạt sát và đe dọa. Lần này, tôi lại được các đồng nghiệp can thiệp, nên thoát khỏi thùng xe”
Lâu nay, người ta vẫn nghĩ bọn côn đồ lộng hành được là do chính quyền bảo kê. Nhưng dạo này các chú khôn, không ra mặt trấn áp người dân trong bộ cảnh phục, thì đã có ngay những kẻ mẫn cán ở xung quanh, sẵn sàng nhảy vào đe dọa, đấm đá người nào có ý đồ cãi cự, vạch ra những cái sai trái của các chú. Thế này là côn đồ bảo kê công an mới là đúng. 
P/s: Cử thử trước mặt một nhân viên công lực, bạn nhảy vào đấm đá một gã côn đồ nào đó xem, nhân viên công lực sẽ còng bạn lại, kết cho bạn cái tội gây rối trật tự công cộng và hành hung người khác ngay. 

Công an đánh nhầm nhà báo - xin lỗi? Chắc đánh dân thì đánh thoải mái?

Theo công an: "Khoảng 21h30 hôm qua, trong lúc lực lượng công an phường đang dừng xe xử lý một trường hợp vi phạm giao thông không đội mũ bảo hiểm thì thấy một thanh niên (về sau xác định là phóng viên Đạt) mặc mỗi quần đùi vừa đi đá bóng về, cởi trần vào quay phim, chụp ảnh lực lượng công an đang làm nhiệm vụ bằng điện thoại di động. Thấy vậy, tổ công tác yêu cầu anh Đạt xuất trình giấy tờ, thẻ ngành nhưng anh Đạt không có. Tổ công tác liền yêu cầu anh này về phường làm việc” – Trưởng công an quận Hà Đông cho biết.

HÀI HIỆN THỰC QUANH CHUYỆN CẤM CHỬI TỤC


Sưu tầm trên facebook

Chuyện thứ nhất:

Tối qua, tầm 7 giờ hơn có việc chạy sang nhà bạn, thấy ông bạn ú ớ miệng dán băng dính, mình hoang mang tưởng bạn bị vợ bạo hành, cũng định lên tiếng khuyên can. Vợ bạn hiểu ý xua cả hai tay, không phải em, từ ngày thành phố có lệnh cấm chửi tục, cứ đến giờ Thời sự là phải làm thế mới chấp hành được, mới mong giữ được danh hiệu "Gia đình văn hóa" của khu phố.


Chuyện thứ 2: Trích

Rồi hắn lại nhớ chiều nay ngồi ở quán trà đá, có người nói:"% câu chửi đều có chữ Đ, nên bỏ chữ Đ đi là hết chửi tục". Thế thì đéo được rồi, bỏ chữ Đ đi thì mất mẹ Đảng à? Đéo được, dứt khoát đéo được.

Friday, 19 June 2015

Mày bước ra khỏi phường coi, tao đập chết mẹ mày !

Câu trước, viên công an mặc thường phục nói...đù má, (nghe không rõ) là pháp luật chứ có phải là cái chợ đâu mà mày muốn đi ra đi vô vậy hả?

Câu sau, cũng viên công an mặc thường phục này nói: đù má, mày bước ra khỏi phường coi, tao đập chết mẹ mày ...

Xem ra ranh giới giữa pháp luật với giang hồ chỉ cách nhau có cánh cổng công an phường.






Monday, 15 June 2015

Tiếu lâm hiện thực - áo Giấy!

Cậu em là đảng viên, bảo mình:
- Anh mặc quần áo, đi với em tý!
Lục tìm khắp trong vali, chẳng có cái áo nào bằng Giấy, nên từ chối luôn.

"Ước gì một phần nước mắt đó dành cho biển, cho tổ quốc, cho đồng bào mình"

 Cười khi chiến thắng (một trận bóng)



Và khóc khi thua cuộc

 


Âu cũng là lẽ thường

Trong thể thao, trong nghệ thuật, khán giả có cảm xúc là điều đương nhiên. Thần tượng 1 ai cũng là điều bình thường. Nhưng đã là con người có cảm xúc, thì sao trước nỗi đau này thì thờ ơ, nỗ đau khác lại rưng rức? Nhìn cả một thế hệ thanh niên khóc mùi mẫn khi nhìn thấy thần tượng, khóc tức tưởi khi đội bóng VN thua, nhưng lại ko hề nhỏ một giọt nước mắt trước những cảnh đời bi thương, trước bất công sai trái của xã hội đã đẩy không ít đồng loại của mình vào đường cùng - điều đó là bình thường chăng ?
Nhạc sĩ Tuấn Khanh có lẽ là một trong những người hiếm hoi trong giới làm nghệ thuật, thường có những bài viết đau đáu về thời cuộc. Ông là nhạc sĩ, nhưng lại viết văn hay. Những điều ông viết rõ ràng, logic, rất dễ hiểu, dễ đi vào lòng người. Bài viết Tuần lễ nước mắt dưới đây của ông đã nói hộ suy nghĩ của rất nhiều người, trong đó có tôi.

Ngu muội, và giả dối cũng là tội ác.

Trên facebook của dịch giả Phạm Nguyên Trường, có một sự so sánh thế này:

Nơi thờ người dạy học cách đây hơn 2 ngàn năm

 Và nơi dạy học hiện nay; 



Tượng mẹ Việt Nam 


Và bà mẹ Việt Nam đương đại.



Sunday, 14 June 2015

Quân giết người!

Trong buổi hội thảo về cây, nhà em nghe các chuyên gia nói, để một cây xanh phát triển bình thường, tiêu chuẩn cần có bao nhiêu m3 đất, để bộ rễ của nó có cơ hội cắm sâu vào lòng đất. Ngày xưa Hà Nội đất rộng, người thưa, cây có không gian để phát triển. Nhà em dám cá, để đào được những cây cổ thụ trong công viên, hoặc ở đường Phan Đình Phùng, Hoàng Hoa Thám, rễ những cây này to và cắm sâu phải biết, không dễ mà đào được cả gốc lên.

Chặt cây khỏe, giữ cây yếu?


Cơn mưa dông tối ngày 13/6 vừa qua, khiến cả loạt cây ở Hà Nội bật gốc, gãy cành. Hẳn mấy vị ủng hộ chặt cây được thể chu chéo, bảo: đấy, thấy trắng mắt ra chưa? Cứ phản đối chặt cây nữa đi.

Một bạn trẻ có so sánh vui bằng hình ảnh dưới đây:




 CÁC CHÙM ẢNH KHÁC SAU CƠN MƯA DÔNG ĐÊM QUA, SƯU TẦM TRÊN MẠNG 







































Chả phải cây cũng đổ


Mấy cái cây các chú chặt, đào bới toát mồ hôi, thậm chí chấp nhận cưa sát gốc. Thế mà cái gốc này lại rất nông.



Cái rễ nó to như thế này, bão nào quật đổ nó?


Một bạn băn khoăn, không biết có mê tín không, mà sáng bác Phúc nói ở quốc hội chuyện chặt cây là sai sót nhỏ, thế là chiều dông nó đánh cho Hà Nội tơi bời.

Thursday, 11 June 2015

Mạng lưới Bloggers Việt Nam là gì?

Trong hoàn cảnh ở Việt Nam, mọi hoạt động theo tổ chức về mặt luật thì không cấm, nhưng sẽ bị nhà cầm quyền triệt hạ bằng nhiều cách. Thế nên điều dễ hiểu là việc đòi hỏi tên tuổi của một ai đó, dù là biên tập viên, phát thanh viên của bất cứ một hội nhóm, hay tổ chức xã hội dân sự nào cũng là không khả thi, đừng nói đến việc hỏi ai là người sáng lập, ai là lãnh đạo. Xin lỗi chứ khi quy trách nhiệm, thì đến nhà nước này cũng né tránh trách nhiệm cá nhân, mà đổ tại tập thể như bộ chính trị nữa là...

Trong bối cảnh đó, có nhiều blog như Dân Làm Báo, Quan Làm Báo, Dân Luận v.v.... ra đời mà chả ai biết chủ blog thực sự là ai. Nhưng điều đó chỉ có nhà cầm quyền quan tâm, chứ dư luận thì chỉ quan tâm tới những gì họ đưa tin, viết bài. Quan điểm và mức độ tin cậy của thông tin thế nào?

Cách đây một thời gian, khi trên mạng có phong trào kêu gọi ký tên vào một bản tuyên bố yêu cầu nhà cầm quyền hủy bỏ điều 258 trong Bộ luật hình sự, về việc bóp nghẹt tự do ngôn luận, khá nhiều người ký mà không hề quan tâm ai khởi xướng. Người ký chỉ quan tâm đến nội dung của tuyên bố đó. Đồng ý với nội dung của tuyên bố đó thì ký. 

Tuesday, 9 June 2015

Những lời khuyên chí lý (chỉ ở Việt Nam)?

Ngay từ hồi đi thực tập ở công ty điện lực Bắc Giang, nhà em đã nghe chuyện kỷ luật lên lương, về một ông phó quản đốc bị kỷ luật, lên làm chuyên viên phòng kế hoạch, với bậc lương được nâng lên 1 bậc. Đấy là chuyện cách đây hơn ba chục năm. Còn bây giờ, họ thuyên chuyển lên cơ quan cao hơn, để quay về sẽ làm chức to hơn.

Ảnh dưới đây nhà em sưu tầm trên facebook. Ngẫm thấy nó luôn đúng trong chế độ xã hội chủ nghĩa.



Wednesday, 3 June 2015

TÔI CĂM THÙ, THƯA ÔNG.


Thưa ông tướng, Thứ trưởng
Nghe thế này, thưa ông
Tôi không thể hể hả
Mà lòng tràn hờn căm.

Xã có 1000 giáo sư tiến sĩ mà vẫn nghèo!

Không biết có phải chuyện tiếu lâm không, rằng có một chú giỏi nhưng hay cãi sếp. Một lần sếp rỉ tai:
- Hoặc là nghe nhời, hoặc tao trả mày về "quê bác". Chọn đê.
Dĩ nhiên là toát mồ hôi. Ứ về quê bác đâu.
Có bao nhiêu người thành đạt, lại quay về làm giàu cho quê hương? Có đươc 1% không ạ?
P/s: Cảm nghĩ nhân đọc bài này trên mạng

"Ở xã Tùng Ảnh (Đức Thọ, Hà Tĩnh), người dân không đặt nặng việc học hành để thoát nghèo mà học vì danh dự bản thân. Từ thời Cần Vương đến nay, xã đã sản sinh hơn 1.000 giáo sư, tiến sĩ, trong đó nhiều người đóng góp lớn cho xã hội"

Một đứa trẻ xứ giãy chết, và một thanh niên xứ thiên đường.

Đứa trẻ ở xứ  giãy chết (sưu tầm)

Câu chuyện về cậu bé Josiah Duncan đang trở thành headline trên nhiều tờ báo Mỹ. Sự việc xảy ra khi Josiah đi ăn cùng mẹ (cô Ava Faulk) tại tiệm Waffle House ở Prattville (Alabama) và bất ngờ thấy một người vô gia cư ngồi kế bên mà chẳng ai thèm ngó. Thế là Josiah xoay sang mời người lạ mặt. Ông muốn dùng gì, cứ tự nhiên gọi nhé. Chỉ một cái hamburger thôi – người ấy trả lời. Tuy nhiên, hai mẹ con Josiah lại mời, dùng thêm gì đi, đừng ngại. Thế bà và cậu cho tôi thêm thịt muối được không? Dĩ nhiên là được. Khi thức ăn được mang ra, Josiah bất ngờ đọc kinh: “Lạy Chúa, xin chúc lành cho của ăn mà chúng ta sắp lãnh nhận nhờ hồng ân Chúa ban. Amen. Chúng con chúc tụng Chúa đến muôn đời. Xin cho các linh hồn nhờ lòng từ nhân của Chúa, nghỉ yên muôn đời. Amen”. Xúc động, cả tiệm ăn bật khóc. Người bần hàn cũng nức nở. Cuối cùng, người vô gia cư nghèo, trong nước mắt dàn dụa, thốt lên lời cám ơn trước khi đi. Còn Josiah, cùng mẹ, rời tiệm ăn, với một trái tim tràn đầy nhân ái và yêu thương… Josiah Duncan, cậu bé ấy, mới 5 tuổi.

SỞ HỮU TOÀN DÂN THUA VẠN LẦN DÂN THUỘC ĐỊA!

Bài sưu tầm trên mạng. Đọc xong thấy cay đắng quá. Khắp đất nước này có bao cảnh đời trở thành cơ cực, chỉ vì bị những kẻ nhân danh nhà nước, cưỡng chế đất với giá đền bù rẻ mạt để trao cho kẻ khác làm giàu. Không cứ vùng sâu vùng xa, mà ngay giữa thủ đô, với chính người dân chúng tôi đây, người ta cũng đang ngang nhiên tước đoạt quyền tối thiểu của mình, khi thu hồi đất của hơn 100 hộ dân để giao cho doanh nghiệp xây nhà bán kiếm lời. Cuộc chiến giữ đất của dân tôi đã bước sang năm thứ 7, mà chưa nhìn thấy tương lai đâu. Mọi đơn từ chỉ có đi, không một lời hồi âm. Vậy độc lập, tự do, hạnh phúc để làm chi?

Sáng nay đọc status trên Face Mạnh Kim: “Sinh hoạt Sài Gòn tiếp tục bị xáo trộn. Một sự xáo trộn nữa lại bắt đầu từ một con hẻm nhỏ, rất nhỏ, và rất Sài Gòn - hẻm 71 Mạc Thị Bưởi, quận 1, khi một công văn lạnh lùng phán vội chiều nay dí vào từng mặt người dân, yêu cầu toàn bộ con hẻm phải bị giải tỏa trong… ba ngày nữa!”. Đây là ví dụ “điển hình tiên tiến” của nước XHCN tước đoạt quyền an cư lạc nghiệp của dân trên mãnh đất thuộc sở hữu toàn dân.
Tôi xin kể quyền sở hữu đất của dân cách đây 104 năm, tại Nhà Bè, dưới thời thuộc địa, để thấy thực dân Pháp có lòng “nhân bản” gấp vạn lần XHCN. Trước hết, nói về bối cảnh cho dễ hiểu. Sau khi chiếm trọn Nam kỳ, Pháp đặt chế độ thuộc Pháp, nên ban hành Dân luật Giản Yếu vào năm 1883, với các nguyên tắc học lý giống Dân luật Pháp quốc. (Sau đó, chiếm Bắc kỳ đặt chế độ bảo hộ, Pháp ban hành Dân luật Bắc kỳ năm 1931. Rồi, ký hòa ước với triều đình Huế để Trung kỳ tự trị, Pháp ban hành Dân luật Trung kỳ năm 1936). Nghĩa là, Dân luật Giản yếu công nhận xã hội dân sự và các quyền dân sự của người dân An Nam bị đô hộ, trong đó có quyền sở hữu đất.

Sunday, 31 May 2015

Cái ngu của kẻ khôn!

Sưu tầm

Nên thay tên đường Nguyễn Chí Thanh bằng Nguyễn Thế Thảo, đường Nguyễn Trãi bằng đường Phạm Quang Nghi!

Những ngày này, người Hà Nội đang kêu rên vì nắng nóng quá. Có thể nắng nóng do nhiều lý do, như do khí hậu toàn cầu nóng lên, do hiệu ứng bê tông hóa, hiêu ứng nhà kính trong thành phố ngày một tăng chẳng hạn. Nhưng nếu như xen kẽ giữa những khối bê tông, nhà kính đó, có những tán cây xanh thì không chỉ làm đẹp cho cảnh quan, mà còn cung cấp oxy cho con người, làm dịu đi đáng kể sức nóng đó.

Nói thế có lẽ có kẻ cười nhà em hoặc mơ mộng quá, hoặc “Hâm” quá, khi đất Hà Nội là tấc đất tấc vàng, lấy đâu ra đất cho cây? Thế thì còn kêu rên nỗi gì?

Saturday, 23 May 2015

Ngu tối cao thì có!


Tâm sự của facebooker Huỳnh Ngọc Chênh:

Tối ni buồn quá, ngồi ngắm sao chiêm nghiệm lại chuyện đời, tự dưng hình ảnh thằng Nguyễn Hòa Bình viện trưởng Viện Kiểm Sát tối cao hiện ra với câu nói đại ngu của nó. Nó làm đến chức tối cao mà không hiểu một chút kiến thức cơ bản về luật pháp, nó không phân biệt được quyền được im lặng để chờ luật sư khi bị công an bắt với quyền tự bào chữa khi ra tòa mà không cần luật sư. Thằng tối cao mà còn ngu như rứa thì mấy thằng ở cấp huyện ra sao? Hèn chi chúng giết bao nhiêu mạng người oan sai. Lo quá. Đảng ni cố tình tìm những thằng ngu nhất, lú nhất để đưa lên các vị trí tối cao thì phải.

“Mại dâm dưới chế độ Cộng sản”


Bài này hình như nhà em đã đọc từ lâu. Chả biết tại sao mới đây ai đó lại chia sẻ trên mạng. Lâu không viết gì, nên post lên để các bác đọc. Bác nào đọc rồi thì thôi ạ.


Kính gửi: ông Trương Tấn Sang, 
Chủ tịch nước CHXHCN Việt nam.
Tên tôi là: Nguyễn Tiến Dân.
Ðịa chỉ: 208 Ðịnh Công Thượng – quận Hoàng Mai – Hà nội.
Ðiện thoại: 0168-50-56-430
Như đã viết trong bức thư trước, lần này, xin hầu chuyện ông với đề tài “Mại dâm dưới chế độ Cộng sản”. Ðề tài mà rất nhiều người đã đề cập. Tiếc thay, do không có thực tế, nên họ chỉ đề cập được 1 cách phiến diện.
1/    Phán xét về mại dâm, chưa có ai cho rằng nó là tốt. Ai cũng cho nó là xấu. Bởi ít nhất, nó chà đạp lên nhân phẩm của người phụ nữ. Tuy vậy, cũng không thể không thừa nhận: Mại dâm là 1 thực tế khách quan. Nó hiện diện ở khắp nơi trên trái đất. Nó có từ xa xưa. Nó tồn tại đến ngày nay và chắc chắn, nó sẽ song hành cùng nhân loại.
Ðừng có mơ cấm được mại dâm. Mại dâm chỉ không có trong xã hội nguyên thủy và trong thế giới của loài súc vật.

Thursday, 21 May 2015

Kỷ luật lên chức - chuyện xứ ta!

Xin lỗi các bác, là nhà em bức xúc nên dùng từ có phần thô lỗ. Mong các bác thể tất ạ:

Các bác ợ, cách đây nhiều năm (5 là ít), dân nhà em rất chi là phẫn nộ, khi chánh quyền hứa lèo, bẩu dân chúng em đi sơ tán, rồi phá béng nhà cũ của chúng em đi mà chả hỏi han, bàn bạc chi sất. Ừ thì đi rồi, nhà cũng cũ rồi, phá đi xây mới cũng tốt chứ sao, nhưng chánh quyền bẩu đi rồi 1 tháng sau sẽ đến bàn bạc xem xây xướng ra sao, đền bù dư lào.
Dân cứ chờ, thằng phá cứ phá. Phá xong thì bắt đầu xây. Ô hô! Sao bọn bây tự tiện thế nhở?
Dân chúng em tức tốc xuống phường, được phường hướng dẫn gặp phó chủ tịch phụ trách XDCB. PCT bảo ko biết chuyện này. Mẹ kiếp, cái chung cư 3 đơn nguyên, máy móc vào thi công ầm ầm, cách phường có 200m là cùng, điếc hay sao mà bảo ko biết?

Chuyện sưu tầm trên facebook


Câu chuyện làm quà nhân ngày sinh ông Cụ. (19/5)

Em không có ý bôi nhọ hay báng bổ gì ông Cụ, nên các bạn yêu Đ (đảng) yêu B (bác) đừng nóng nhé. Câu chuyện dựa trên những việc có thật...  Trong một lần đi biểu tình chống Tàu về, em bị BGH (ban giám hiệu) nhà trường, kết hợp với văn phòng Đảng ủy cùng với phòng công tác chính trị sinh viên gọi lên khiển trách kỷ luật. Em không nhớ cụ thể có bao nhiêu lời khuyên của các thầy cô dành cho em, nhưng em nhớ nhất một lời khuyên:
- "Đừng đi biểu tình chống Trung Quốc nữa em ạ, mọi việc đã có Đảng và Nhà Nước lo, em là sinh viên ăn chưa no, lo chưa tới, chống cái nỗi gì, nước ta là nước bé, TQ nó đè một cái chết ngay,...em chưa đủ tuổi để lo đâu, đừng để bọn PHẢN ĐỘNG nó dụ dỗ lôi kéo, kích động làm những việc không hay, chống đối chế độ, chống đối Nhà Nước (lúc đó em 21t, đúng bằng tuổi ông cụ đi vượt biên từ bến Nhà Rồng) "

Saturday, 9 May 2015

Cán bộ và đảng viên ăn gì?

Sưu tầm trên mạng

Trong giờ học về nông nghiệp, cô giáo dạy về thực phẩm của động vật. Cô giảng:
- Lần trước, cô đã nói rằng mỗi động vật có 1 loại thức ăn thích hợp. Ngược lại, nhìn vào thức ăn, ta có thể biết sinh vật đang ăn thuộc loại nào. Trò Tám, trò có thuộc bài không?
- Thưa cô, em thuộc bài.
- Vậy Bò ăn gì?
- Dạ Ăn cỏ.
- Gà ăn gì?
- Dạ Gà ăn thóc.
- Heo ăn gì?
- Dạ Heo ăn cám.
- Cá ăn gì?
- Dạ Cá ăn giun.
- Người Việt Nam ăn gì?
- Dạ ăn thực phẩm độc hại của mấy thằng chó tàu khựa.
- Cán bộ và đảng viên ăn gì?
- Dạ, đcm chúng nó ăn phong bì cô ạ!

--------------

Xin bổ sung: họ ăn tất, không chừa một thứ gì

Tuesday, 28 April 2015

Phải có mức độ chứ!!!

Một anh công an lớn tuổi cáu kỉnh:
-     Đi phải có mức độ chứ? Đằng này tuần nào cũng đi!
-     Sao anh không hỏi nguyên nhân tại sao người ta đi? Các anh còn được ngồi. Đi được lương. Người ta đi bộ mỏi dừ, đổ mồ hôi, báu gì? Thành phố cứ xử lý kẻ chặt cây xem người ta còn đi không? Tôi còn chửi bố mấy thằng lãnh đạo ko chịu xử lý, để tôi cứ phải trần mình ra Bờ Hồ đây này.
MK! Về đen như chó thui chứ báu gì? Lại còn đói ngấu nữa .
Thế đấy! 
Nếu hỏi chặt cây sai hay đúng? Công an cũng chả thể bảo đúng được.
Nếu hỏi bảo vệ cây sai hay đúng? Công an cũng chả thể bảo sai được.

Thế mà cứ bắt là thế nào? Sao không bắt những kẻ ra lệnh chặt cây, lại đi bắt kẻ đòi bảo vệ cây? 
Câu hỏi này, ở xứ ta không ai trả lời được.

Tiên sư truyền thông có môn bài


Nhà em vừa đến thăm bố mẹ. Mẹ em gọi bố em:
-     Ông ơi, con gái ông đến này .
Bố nhà em lọc cọc chống gậy đi ra, hỏi:
-     Bố nghe đài tiếng nói VN, thấy bảo có 12 người gây rối ở Bờ Hồ, bị bắt về công an quận. Bố nghĩ có khi con ra đó, lại bị bắt chưa biết chừng. Chuyện là thế nào vậy?
-     Ah! Láo toét thật. Để con nấu cơm xong sẽ kể cho bố nghe.
Thế là nấu ăn xong, ngồi ngay ngắn, kể cho cả 2 bố mẹ nghe từ đầu đến đuôi. Đến đoạn bác Gấm trả lời công an, 2 cụ cười ngất.
Tiên sư truyền thông có môn bài. May mà các cụ nhà em có em là nhân chứng sống, chứ ko ối người bị lừa.
---------------------
Chuyện của bác Gấm: (xin lỗi vì trích nguyên văn chữ ĐÉO)
Bác Gấm, dân oan 74 tuổi, đi tuần hành bảo vệ cây, bị bắt sang Long Biên. Công an hỏi tên tuổi địa chỉ. Bác ấy nói làm đéo gì có nhà, bị chính quyền bảo kê cho lũ cướp, cướp mất nhà rồi. Giờ ngủ vỉa hè, vườn hoa, ko đi bảo vệ cây thì chết nắng à? Các chú bảo giải tán, mà quây kín xung quanh, thì giải tán thế đéo nào được?
Tôi không hỏi bác chuyện đất đai, nhà cửa, chỉ hỏi chuyện bác ra Bờ Hồ làm gì? 
Ơ hay, chú hỏi địa chỉ thì tôi phải nói là làm đéo gì còn địa chỉ chứ.

CHUYỆN HẬU BIỂU TÌNH

Bài trên facebook của nick Phan Xéng

-     Chiều Hà Nội ,nóng và buồn. Đường Nguyễn Chí Thanh trơ trụi đáng thương vẫn ầm ầm người qua lại, bất lực hay vô tình?. Có những giây phút lòng hơi trùng xuống, nhưng lại sớm bùng lên mạnh hơn khi chứng kiến cái ngu, cái hèn, cái ác đến tột cùng khinh bỉ.
-     Nghe các anh chị nói :"ảnh của em đang tràn ngập khắp các timeline, diễn đàn". Bên VT thì 14k likes, bên bác Anh Nguyen thì 22k likes và 2k chia sẻ... Tôi thật sự không mong đợi, cũng không ngờ hình ảnh lại quá phổ biến như thế.
-     Hầy, thế nên có vài câu thơ lục bát của 1 thằng dân tép riu không đảng phái nhóm hội như tôi, ấy thế mà các chú an ninh cũng phải để tâm nhiệt tình, thay nhau cắt cử người sáng chủ nhật ngồi vạ ngồi vật quan sát . Gì chứ nhìn mặt trộm cắp hoặc công an thì biết ngay, lấm lét, lén lút - quá khổ sở khi trót khoác áo CLB CAHN 

Chiến thắng không luôn thuộc về kẻ mạnh!


Đó là ý nghĩ của tôi, khi ngoái đầu nhìn lại cổng đồn công an quận Long Biên. Trước cửa đồn, một nhóm người trong bộ cảnh phục màu xanh, đứng im lặng nhìn theo đoàn người í ới, ồn ào, náo nhiệt, hân hoan, kéo nhau rời khỏi công an quận Long Biên. Đó đâu phải là tư thế của kẻ yếu, kẻ thua cuộc?

Đây là lần đầu tiên đối với công an quận Long Biên, nhưng không nhớ là lần thứ mấy với chúng tôi. Tôn chỉ của chúng tôi là:

-          Không có tội không sợ!
-          Nếu có tội, phải xử theo luật pháp – công khai và nghiêm minh.
-          Nếu có tội, tội đến đâu xử đến đó. (Ông Hồ Chí Minh có tội trong cải cách ruộng đất năm 1957 không? Không có tội, sao phải xin lỗi?)

Không chỉ người Hà Nội mới biết vụ chặt cây xanh ở Hà Nội. Đáng tiếc là phản ứng của người dân quá chậm. Khi dư luận kịp tỉnh ra và lên tiếng phản đối dữ dội, những kẻ chặt cây đã kịp đốn hạ chừng 2000/6700 cây xanh (báo PetroTimes), trong đó có 500 cây xà cừ cổ thụ trên đường Nguyễn Trãi. Những gốc cây cổ thụ 2 người ôm không xuể, đã sống sót qua bao biến cố như chiến tranh, gió bão, rốt cục không trụ được bởi lòng lam và sự ngu dốt của con người. Tâm hồn người Hà Nội như rỉ máu. Có người khóc! Tại sao người ta lại phản ứng muộn màng vậy? Và tại sao chúng ta lại bất lực vậy?

Sunday, 19 April 2015

NHỮNG KẺ CHẶT CÂY - PHẢI BỊ TRUY TỐ!

Hôm nay chủ nhật, ngày 19/4/2015, khi đi tuần hành phản đối chặt cây, nhà em gặp lại người quen cũ, từng bị giam giữ tại công an quận Hoàn Kiếm đến tận nửa đêm ngày 21/8/2011. Đó là bác Dần!

Nhà em và bác Dần mừng rỡ nắm chặt tay nhau, như muốn ôn lại chuyện năm xưa. Khi nghe bác bảo thích đọc những bài viết của nhà em, nhà em ngạc nhiên hỏi: Bác cũng lên phây búc ạ?

Không! Tao đọc blog đấy chứ.

Ôi bác Dần! Em thật có lỗi với bác quá. Thời gian qua em có vào blog viết gì đâu?

Hôm trước đi tưởng niệm liệt sĩ Gạc Ma ở Hồ Gượm, cũng có một người ghé tai bảo nhà em, tưởng chị “Sợ” rồi?

Hu hu! Thế này thì nhà em lại phải trở lại blog thôi. Nhưng tạm thời khi chưa có thời gian viết những bài nghiêm chỉnh, nhà em xin tổng hợp lại một số status (bài viết)  ngắn trên facebook , về cuộc tuần hành hôm nay thôi ạ:

Wednesday, 8 April 2015

Nghe mãi không chán!

Chuyện nghe ở đâu đó, một bác già dừng chân trước cổng lăng Bác, hỏi người cảnh vệ:

- Tôi xin gặp ông Hồ.

- Cụ Hồ mất rồi mà bác.
Hôm sau, vẫn bác già đó:

- Tôi xin gặp ông Hồ.

- Cụ Hồ mất rồi!.
Hôm sau nữa, lại vẫn bác già này:

- Tôi xin gặp ông Hồ.

- Ơ hay, bác này lạ nhỉ, tôi đã bảo là cụ Hồ mất rồi cơ mà, bác không nghe thấy hay sao?

- Tôi biết chứ, nhưng vì nghe câu đó từ miệng các anh, thấy nó sướng, nên tôi cứ muốn nghe lại. Sao đảng bảo rằng ông ấy sống mãi?

Tuesday, 7 April 2015

“Ký sự” đạp xe vì cây xanh.


Thời bao cấp, cả nước đi xe đạp. Khi có cái xe máy, rồi ô tô, rồi máy bay, thì việc đi lại bằng xe đạp đa phần chỉ dành cho giải trí. Giờ nông dân đi làm đồng, cũng đi bằng xe máy.
Rồi người ta nếm mùi tắc đường. Hàng ngàn cái xe máy nhả khói đến ngạt thở. Khi đó, có cái xe đạp, luồn lách qua những khe hở lại thấy mình sáng suốt khi chọn xe đạp khi ra đường. Thế nên trừ phi vội, còn lại tôi bắt đầu chọn xe đạp làm phương tiện di chuyển. Dĩ nhiên, việc đạp xe chỉ phù hợp với những người có thời gian, hoặc dành cho những người muốn rèn luyện sức khỏe.
Lần đầu tiên đi xe đạp, chưa được nửa vòng hồ Tây đã thấy phờ râu trê. Đến khi đạp xe cùng nhóm, vừa đạp xe vừa chuyện trò, loáng cái đã hết vòng hồ. Sau tăng dần lên, thì 2 vòng quanh hồ Tây là chuyện vặt. Chỉ mỗi tội đường ven hồ dành cho cả ô tô 2 chiều, nên phải chọn giờ vắng, đạp mới an toàn!
Thế nên lộ trình vòng quanh hồ Tây của dân xe đạp tôi khá rành. “Quen từng cái ổ gà” ấy chứ. Lâu ngày không đạp xe, nên chủ nhật, ngày 5/4 vừa rồi, hưởng ứng cuộc đạp xe vì cây xanh ở Hà Nội, tôi thấy có nhiều bất thường. Đó là sự có mặt của rất nhiều công an, dân phòng. Nhiều lắm. Một vòng hồ Tây là 17 km. Vậy mà cứ chừng 100m là có một tốp ít nhất 2 người trở lên, đứng trên vỉa hè. Nhiều thì chừng chục người. Tính sơ sơ, số công an và dân phòng được bố trí quanh hồ Tây ít là 200 - 300, nhiều là 500 người. Đó mới chỉ tính quanh hồ Tây.

Monday, 23 March 2015

ĐIẾU CÂY XANH!

Điếu cây xanh – Đánh cây xiêu
Hòa Nguyễn
Nhật Nguyệt xoay vần, bốn mùa thay lá, tưởng gốc bền thì tán mãi còn xanh.
Có ngờ đâu một trống lệnh nhanh, vừa dứt tiếng đứt rồi thân cổ thụ
Cữ ngỡ Thủ Đô vẫn chưa đủ diện tích cây xanh trên một đầu người
Vẫn tưởng rằng Xuân thuận sắc tươi.Tết trồng cây Xuân mãi còn viên mãn
Ấy mà nay biết lấy ai bầu bạn, đàn chim kia nháo nhác biết về đâu ?
Tiếng rao rơi lạc phố đêm thâu, cơn gió nào lang thang tím lá biếc “
Sáng nay đây :
Nhìn cây đổ cho lòng thương tiếc, lõi thân này còn rỉ máu nhựa tươi
Rễ bật lên mà nhớ khôn nguôi, tán lá kia những ngày che nằng lửa.
Mùa Thu nào không thoảng mùi hoa sữa, vị hương nào “ngọt ngào phố đêm” ?
Mùa Hạ nào nấn ná muốn dài thêm, ngày tan trường “cánh phượng hồng” ép vở.
Con đường Xuân những chum hoa sưa nở, trăng tinh khôi như áo trắng Hà Thành.
Góc phố nào nghiêng nghiêng mái rêu xanh, lá bàng đỏ ấm cả mùa Đông phố ?
Thử hỏi:
Máy chục năm trải bao mùa bão tố, cắt tỉa cành vẫn thường niên
Chặt những cây thân ngả nghiêng, sao đốn cả những thân thẳng khỏe.
Nạn xả ra điều không ai muốn, trách nhiệm này đâu phải lỗi của cây
Nay cắt cành mai cưa gốc đó đây, phải hỏi đến bổng lương kia ai nhận ?
Đừng tưởng cây vô tri an phận, cây là cây cũng là người
Đừng tưởng xung quanh chỉ vỗ tay cười, cười là cười đôi khi là khóc !
Nhìn phố quen cây bật gốc, dáng nào lùi mãi kỷ niệm xưa
Rồi Hè sang nắng nửa ban trưa, bóng mát nào che dòng đời bất tật ?
Thường nghe :
Thuốc đắng chính là giã tật, lời thẳng nhiều khi lại khó nghe
Kẻ đớn hèn kẻ ấy là xun xoe, giọng lưỡi ngọt phải xem là có độc ?
Làm việc lớn chớ nên “dục tốc”, xét thêm rằng “bất đạt” để trọn câu
Việc chung đưa tập thể lên đầu : việc đại sự hãy lấy dân làm gốc !
Nên chăng :
Những phố cũ cây vẫn xanh mầm lộc, cứ duy tu và trồng cấy đan xen
Thử nghiệm cây cho thổ nhưỡng thân quen, giống tốt giữ lấy mà phát triển.
Những phố đặc thù cấm làm tùy tiện, giống cây nào chọn để đặc trưng ?
Đừng ép về những giống chỉ quen rừng, chớ ép tiểu thư với chàng trai miền núi.
Trai miền núi về xuôi trai tủi, tiếng khèn đêm đêm da diết nhớ thương
Tiểu thư lên non lại nhớ phố phường, nhịp guốc vọng mãi mãi vào ký ức.
Đồng lòng dân ấy là thêm sức, thêm cả vào đánh giá chuyên môn
Vạch rõ ra đâu là phố bảo tồn, đâu cải tạo và đâu là trồng mới.
Khu ven đô hãy đang còn tươi mới, chính là nơi xứng đáng thử nghiệm cây
Những tuyến xuyên tâm tỏa khắp đó đây, sao chẳng thử mà chặt đi phố cũ ?!
Than ôi !

Saturday, 21 March 2015

"Tưởng chừng như họ đang lóc từng miếng thịt của mẹ Việt Nam...."

















Đường vào thành phố nhỏ, ở một miền quê nước Mĩ, Solvang town , chỉ có vài ngàn dân. Chúng tôi đi ngắm cảnh , dạo quanh thành phố mà tưởng như đang hát bài Em Pleiku má đỏ môi hồng, "Đi 5 phút đã về chốn cũ", ngay giữa 1 con đường là 1 cây cổ thụ , thành ra con đường chia 2 khi đi ngang qua cây cổ thụ này, rồi nhập lại sau đó. Người hướng dẫn du lịch thành phố giải thích , "Khi xây con đường này, người dân nhất định bỏ phiếu không chặt cây cho dù việc xây con đường sẽ tốn kém nhiều hơn cho ngân sách thành phố , vì người dân này rất yêu thành phố của họ, nếu chặt cây này đi (chỉ 1 cây, chứ không phải hàng ngàn cây) sẽ ảnh hưởng đến các chú sóc nhỏ đang sống ở đây, ảnh hưởng đến môi sinh và nhất là những quang cảnh quen thuộc của thành phố không còn nữa.

Đừng hỏi tại sao, người dân Mĩ yêu nước Mĩ đến thế, họ chỉ có 300 năm văn hóa, chứ chẳng cần đến 4000 năm.

Họ có thể nhẫn tâm chặt hàng ngàn cây xanh của Hà Nội, toan tính lấp cả giòng sông Đồng Nai chỉ vì những mối lợi nhỏ trước mắt. Tôi nghe tưởng chừng như họ đang lóc từng mảnh thịt của Mẹ VN ra mà ăn.