Thứ Năm, ngày 31 tháng 7 năm 2014

Nỗi buồn mất phây ( facebook)

Lâu rồi, nghiện phây như nhiều người khác. Một lần, một vị giáo sư đáng kính hỏi:

- Facebook khác gì blog?

Nhà em trả lời:

-     Facebook có thể viết cực ngắn. Mức độ loan tải thông tin cực nhanh. Cùng một lúc giao tiếp được với nhiều người. Có chế độ nói chuyện riêng, hay nói chuyện trong một nhóm. Thông tin đa dạng, phong phú. Có người không hay viết, nhưng hay đọc các Blog đinh, tìm được những bài viết hay để dẫn về, mình đỡ mất thời gian tìm kiếm. Nhưng như vậy rất dễ bị “nghiện”!

Thử tưởng tượng có một ngày, khi bạn đi ra đường, thấy tất cả mọi người đều biến mất. Chỉ còn một mình bạn. Bạn có thể không có nhu cầu nói, nhưng bạn sẽ có nhu cầu nhìn thấy cuộc sống xung quanh ta.

Nói như thế không có nghĩa là ta sẽ chết vì buồn. Càng có cớ để tạm quên đi mọi thứ. Quay ra đọc sách, nghe nhạc, xem phim, thậm chí là trồng rau, trổ “tài” bếp núc chẳng hạn.

Nhà em chưa bao giờ sợ cô độc. Nhà em đã từng mơ mình là người gác đèn biển, hay người gác rừng. Các bạn có thể cười là nhà em nói khoác. Nhưng ít ra nhà em đã mơ đến điều đó. Khi thăm một người anh đang nằm trên giường bệnh, nhà em nói về chuyện nếu một mai chết đi, nhà em sẽ không cần tới cả một nén nhang, và sẽ rắc tro mình xuống sông. Anh cười bảo: cô cá tính lắm!

Thế nên dù nghiện facebook đến mấy, bỗng nhiên một ngày facebook của mình biến mất, do bị các đối tượng nào đó không muốn cho mình giao lưu với bạn bè, mà báo cáo với nhà sản xuất, thì nhà em lại quay về với blog bấy lâu nay vẫn bỏ bê, trễ nải. Coi đây là nghỉ giải lao giữa 2 hiệp thôi, các bác ạ. 

Mong sao đất nước thanh bình, không còn cảnh dân oan trái, nghèo khổ, để nhà em chỉ ngao du thiên hạ, hoặc xem VTV thôi.



MỘT NGÀY Ở BỆNH VIỆN!


Vốn dĩ không ai muốn dồn kẻ phạm tội vào chân tường, nhưng rốt cục nó nhâng nháo quá thì không thể chín bỏ làm mười được. Nếu bỏ qua lần này, kẻ phạm tội sẽ vẫn nhởn nhơ, và danh sách nạn nhân sẽ tiếp tục ngày một dài hơn.

Tôi xin tóm tắt câu chuyện, rằng ngày 21/7/2014, nghe chị Sông Quê (nick trên facebook) rủ đi thăm 2 bác dân oan đang nằm trong bệnh viện Hà Đông. Tôi và chị SQ vào đó, hỏi thăm hoàn cảnh, lý do nằm viện, rồi thay mặt bà con trong và ngoài nước đã quyên góp, biếu hộp sữa, phong bì….

Trưa về hỉ hả khoe với cả làng facebook, chưa tạnh nụ cười đã nghe hung tin, phong bì của một trong 2 bác dân oan đã bị y tá “trấn lột” ngay trong bệnh viện, ngay sau khi mấy chị em tôi vừa rời khỏi đó. Thật là tức muốn ói máu. Đồng tiền sạch là đồng tiền thấm mồ hôi, nước mắt. Cầm nó đôi khi thấy vừa thẹn, vừa nghẹn trong lòng, cho dù đó là để giúp những mảnh đời bất hạnh, mấy chục năm nay vất vưởng trên con đường đi đòi công lý. Vậy mà có kẻ lại cướp của họ thì bảo không sôi máu sao được? Tôi lập tức loan báo tin tức. Dân mạng sôi sục, đòi phải làm cho ra nhẽ vụ này.

Chủ Nhật, ngày 27 tháng 7 năm 2014

Người nước ngoài “chửi thẳng” CSGT Việt Nam


Sau khi chứng kiến cảnh ‘làm tiền’ trắng trợn trên đường, sự bức xúc của Charlie Pryor được anh chàng ‘xả’ trên trang cá nhân.

 Trên trang cá nhân của mình, Charlie chia sẻ trong quãng thời gian ở Việt Nam, anh đã ghi chú lại rất nhiều thứ quan sát được. Có những điều vui vẻ và có những điều không. Và sự ‘xấu xí’ của CSGT Việt Nam đã được anh chàng người Mỹ quay lại và đăng tải lên trang youtube của mình. Charlie còn chia sẻ thêm rằng anh cảm thấy ‘xấu hổ’ khi chia sẻ những đoạn clip trên với ‘thế giới tươi đẹp này’. Đi kèm với đoạn clip được chủ nhân chia sẻ khi quay qua cửa kính chiếc ô tô bị cảnh sát giao thông chăn lại là những dòng bức xúc của anh chàng. Đại ý sự bức xúc của Charlie như sau: 


 “Mấy căn bệnh truyền nhiễm bẩn thỉu còn đáng được xã hội ghi nhận hơn là cái đống bầy nhầy bên trong bộ đồng phục da bò cứt đái tuồng chèo này. Trên đường phố, chúng và lũ điếm già chả khác gì nhau ngoài việc khách hàng của chúng nôn mửa vào cái sự “chiều chuộng” tởm lợm mà chúng đem đến. Thứ đàng hoàng nhất mà lũ cảnh sát giao thông Việt Nam làm được là bày biện một cách ngăn nắp ra trước mặt người dân những bất tiện, khó chịu và ức chế, chúng bỏ qua lợi ích của nhân dân theo một cách cực kì mâu thuẫn mồm với đít vả nhau bôm bốp. Và cứ thế hình thành nên một hệ thống tham nhũng tệ hại nhất có thể – thứ đã được tôi, một người Mỹ chứng kiến tận mắt. Và trên hết, chúng chưa bao giờ bảo vệ được ai trừ chính bọn chúng. Đối lập hoàn toàn với cảnh sát Mỹ: Ở đây chả có “phục vụ” hay “bảo vệ” ai cả, trừ khi mấy ông em tính gộp cả việc tự bảo vệ và phục vụ chúng. Mấy ông em đừng ngây thơ nhầm lẫn về việc này nhé: Cảnh sát giao thông VN có phải người đâu, với xã hội, chúng chỉ như đám chuột hôi hám dưới cống…Mà thực ra lũ chuột cống còn tử tế chán: Chúng luôn tự biết trốn cho khuất mắt ta, và cũng chả làm gì ảnh hưởng đến tôi!” 

Thứ Bảy, ngày 26 tháng 7 năm 2014

Di chúc Bắc Kỳ tự do

Ông quả là người có cả tài lẫn tâm. Hẳn nhiều trang đã đăng tải bài viết này của ông, nhưng nhà em vẫn muốn đem về nhà mình để lưu giữ. - Đọc xong thấy rưng rưng nước mắt.


Cho C. và những người bạn đất Bắc của tôi

Câu chuyện kỷ niệm 60 năm về hành trình đến miền Nam của hơn một triệu người trôi qua lặng lẽ. 20 tháng 7, 1954 trở thành lịch sử thế giới, nhưng chưa bao giờ đủ với những câu chuyện kể về số phận và suy nghĩ của riêng người Việt. Tôi chờ đọc một áng văn nào đó, nói về suy nghĩ của những người miền Nam khi nhìn thấy dòng người Bắc Kỳ này, khi họ đến đồng bằng, chảy về thành phố, nhưng không thấy. Tràn ngập những bài viết chỉ là nỗi nhớ tha hương, là ký ức và lòng kiêu hãnh của những người tìm tự do từ phía Bắc. Vì vậy, tôi muốn ghi ra chút ít ở đây, về cái nhìn của một người miền Nam, về cha mẹ, ông bà của bạn bè Bắc Kỳ, dù họ còn hay đã mất.

GIẤC MƠ ĐẸP

Nguyễn Hữu Thao





Ôm Ipad chợp mắt
Bao giấc mơ hiện về
Thấy giàn khoan đang cháy
Quốc hội buồn ngẩn ngơ...

Khi các quan vi hành để kiểm định chất lượng!

Ảnh lấy trên facebook - Khoa học là cục....!

Bộ trưởng GTVT thử độ lún đường bộ?
Các quan chức kiểm nghiệm mức độ ô nhiễm của nước thải 
Các quan chức kiểm nghiệm mức độ ô nhiễm của nước thải 

Không lời!

Tôi không tìm thấy nguồn của bức ảnh này, nhưng nó gợi nhớ đến cuộc sống của những ngư dân Việt Nam. Trên thế giới còn rất nhiều cảnh này lắm chứ, nhưng họ không tự sướng như truyền thông Việt Nam, về một chế độ Xã hội chủ nghĩa tốt đẹp và hạnh phúc gấp vạn lần các nước Tư bản

Những câu chuyện trên facebook.

Những câu chuyện ngắn, lặt vặt thế này, nhà em chỉ kể trên facebook. Nay tập hợp lại hầu chuyện bà con trên blog. Mong các bác thông cảm cho ạ.
Câu chuyện thứ nhất:
Các bác ạ, nhà em chưa bao giờ nhận mình là nhà dân chủ, nhưng nếu người khác nói nhà em đang đấu tranh cho dân chủ thì nhà em cũng thấy hãnh diện lây. Thực vậy ạ.
Vừa rồi trong khi tranh luận, nhà em thấy bạn A tỏ ý nghi ngờ bạn B là Dư luận viên. Lập tức bạn B tỏ ra phẫn nộ, bảo nếu bạn ấy là Dư luận viên, thì ở Việt Nam này “chả có ai đáng được gọi là dân chủ cả, và bảo là nhiều khi mấy vị vỗ ngực tự xưng là dân chủ lại ít học hơn cả đám Dư luận viên mới là chuyện nực cười” - ???

Việt Nam trong mắt người Nhật.

Bài sưu tầm trên facebook. Mới đọc thì cảm thấy bình thường, vì dường như nó hiện diện mọi lúc, mọi nơi trong cuộc sống. Túng làm liều đã đành, nhưng ở trên tót vời vẫn không ngừng trộm cắp, vơ vét.... Nhưng càng ngẫm càng thấy đau. Rồi đây trong lịch sử Việt Nam, biết trang nào là thời kỳ đen tối nhất? 

“Tanaka Masao - một cảnh sát viên của tỉnh Gunma đang tham gia điều tra vụ hàng không Việt Nam, có cha từng là cố vấn quân sự cao cấp của Việt Minh, nói như thế này với báo chí Nhật: Tôi không thể tưởng tưởng và hiểu được, tại sao một dân tộc có 4,000 năm văn hiến, dũng cảm, lại để thế hệ con cháu phải đi làm nô lệ ở xứ người như vậy”.

Thứ Năm, ngày 24 tháng 7 năm 2014

Tại sao người dân lại tỏ ra vui mừng khi hay tin đồng loại chết?

Đọc câu truyện dưới đây (trên facebook), tôi cũng buồn. Vì anh trai tôi cũng là công an.

Trên đường về quê bỗng nhiên nhìn thấy đám đông đang túm tụm xì xào bàn tán, thấy lạ nên mình tò mò dừng xe ngó xem sao. Thì ra đó là một vụ tai nạn giao thông, khói hương nghi ngút, tiền lẻ vương vấn khắp nơi còn nạn nhân thì đã được phủ kín bằng manh chiếu cũ. Lạ một điều là chả thấy ai tỏ ra xót thương cho người quá cố mà ai cũng hớn hở như vừa trúng xổ số nên mình tiến lại chỗ bác cao tuổi nhất và hỏi

-       Cháu hỏi khí không phải, sao mọi người lại tỏ ra vui vẻ như vậy trước cái chết của đồng loại? Phải chăng nạn nhân là đầu trộm đuôi cướp, lưu manh chuyên nghiệp hay đối tượng đua xe vậy?
-       Nó còn hơn cả lưu manh đấy, nó là côn đồ được nhà nước bảo kê, công an đấy. Bác già nói với giọng vui mừng tột độ như là vừa cắt bỏ được khối ung thư di căn trên cơ thể mình


Lặng người mất vài giây, mình ra thắp nén hương cho người xấu số rồi tiếp tục hành trình. Vừa đi vừa suy tư nghĩ, không hiểu sao khi công an gặp nạn mà người dân lại vui mừng đến vậy, nghĩ mãi mà không tìm ra được câu trả lời, bạn nào thông thạo hơn thì giải đáp hộ tớ với.

Xứ sở của những huyền thoại

Trong bài "Chuyện ít biết ở điểm nóng Hoàng Sa trong thời điểm Trung Quốc hạ đặt giàn khoan" có đoạn thuyền phó tàu kiểm ngư KN-628 Nguyễn Tiến Đôn bốc phét: "Chịu hàng loạt lần đâm va làm móp, vỡ các bộ phận của tàu, KN 628 còn nhiều lần bị tàu Trung Quốc tấn công bằng vòi rồng với áp lực nước cực lớn làm vỡ kính, chập điện. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, các thủy thủ trên tàu DŨNG CẢM DÙNG THÂN MÌNH CHE CÁC CHỖ KÍNH BỊ VỠ ĐỂ CỨU TÀU và vẫn kiên trì đấu tranh với Trung Quốc..."

Chém gió vừa thôi ông ơi, kính của tàu thường là kính chịu lực mà còn vỡ thì thân người nào mà chịu được?

Thứ Tư, ngày 23 tháng 7 năm 2014

Chuyện nhà tôi!


"Nhà tôi" đây là cái chung cư 5 tầng, có 110 hộ dân ở, là toà nhà chung cư đầu tiên được xây dựng ở khu Thành Công. Hồi đó xung quanh còn toàn ruộng trũng và ao tù. Thậm chí dân ở làng gần đó còn chả thèm thả rau.

Đúng là cái nhà đó nó sụt lún nghiêm trọng thật. Nhưng cái sự sụt lún nghiêm trọng này nó kéo dài mấy chục năm rồi cơ. Nó sụt lún không phải do chất lượng xây tồi, mà là do thiết kế mua của Bộ Xây dựng kém,. Do không tính chính xác được độ lún, nên nó lún ngay sau khi xây được 2/3 đơn nguyên. Thế nhưng suốt mấy chục năm trước chả ai ngó ngàng tới. Khi đất bắt đầu có giá, việc đập các chung cư cũ nát ở các vị trí đắc địa để xây thành nhà cao tầng bắt đầu lọt vào mắt xanh của các vị có tiền. Họ dụ được dân chúng tôi ra khỏi nhà để đi tránh bão. Rồi hứa hẹn là sẽ gặp gỡ để bàn bạc chuyện xây xướng. Dân tôi cũng nhẹ dạ, mà thực chất là chả lường trước được mưu mô của những kẻ chủ mưu. Đo đạc kiểm đếm xong là họ quên tiệt luôn các trình tự sau đó. Cứ thế phá, cứ thế đào móng, chôn cọc. Dân tôi tá hoả chạy về giữ đất, đòi phải bàn bạc đền bù ký tá đàng hoàng đã rồi mới cho xây. Chả biết tại sao,  sau đó doanh nghiệp với chính quyền cứ lờ tịt đi.

Thứ Ba, ngày 15 tháng 7 năm 2014

Bài sưu tầm trên facebook - Vô ơn!


Đã rất nhiều thanh niên Việt Nam đã ngã xuống để gìn giữ từng tấc đất của cha ông, thương thay, họ lại bị chính những đồng chí, lãnh đạo của họ cho vào quên lãng. Rất nhiều xác người vẫn nằm lại ở chiến địa mà cho đến tận bây giờ vẫn chưa được chính quyền để mắt. Chính quyền mãi lo chửi bới Mỹ, kể ra rả trên đài về cuộc chiến tranh chống Mỹ,Cali Today News - Sự thật lịch sử chưa bao giờ được chính quyền Việt Nam tôn trọng. Ngược lại, họ còn bịa đặt, thêm thắt, che giấu để phục vụ cho mục đích cai trị của mình.

Thứ Hai, ngày 14 tháng 7 năm 2014

HỌ CÓ QUYỀN ĐƯỢC SỐNG.


Để đi đến tận cùng sự thật, phơi bày và ngăn chặn tội ác, cần rất nhiều nỗ lực như thế này.  Hãy nghĩ đến những tù chính trị còn đang bị giam cầm trong các nhà tù. Đừng để họ tiếp tục bị bỏ mặc, và chỉ được trả tự do khi không còn cơ hội sống. Bài viết dưới đây đã được đăng trên trang Bauxite. Tuy bài hơi dài, nhưng mong mọi người hãy đọc một lần.

KHI MỘT BỆNH ÁN ĐƯỢC DẤU KÍN NHƯ LÀ BÍ MẬT QUỐC GIA

Trường hợp ông Đinh Đăng Định (1963-2014)
Bác Sĩ T. K. TRAN (MRVN)

Khi bản thân điều gì đó tốt đẹp, thì sức sống của nó sẽ là mãnh liệt

Một người bạn rủ tôi đi xem phim "HOÀNG SA NỖI ĐAU MẤT MÁT" của ông Andre Mendras, được chiếu ở 53 Nguyễn Du. Số phận cuốn phim này tôi đã nghe từ lâu. Biết cả chuyện nó không được công chiếu vì nhiều lẽ. Thế nhưng, khi bản thân điều gì đó tốt đẹp, thì sức sống của nó sẽ là  mãnh liệt. Không gì có thể vùi dập, hay tiêu diệt được nó. Không được công chiếu thì tư chiếu!

Phòng chiếu là một hội trường nhỏ của một cơ quan khoa học, nhưng có đầy đủ tượng ông Hồ Chí Minh và đảng kỳ, khẩu hiệu đảng công sản Việt Nam quang vinh muôn năm hoành tráng treo trên cao. Thế là khoa học cũng không thể thiếu tính đảng?

Cân bằng!

Rất là lô dích. Phải có cái tăng cái giảm, cán cân mới thăng bằng được. Đây là thành tích đáng hoan nghênh của chế độ xã hội chủ nghĩa , chứ sao lại chỉ trích?

Nhưng đừng để đến khi cái giảm nó giảm quá là các bác chết đấy ạ.


https://www.facebook.com/photo.php?fbid=347424688744909&set=a.141632612657452.33304.100004321419936&type=1&theater

Dân cũng tự cảnh báo.

Tôi là tôi không đồng tình việc vi phạm luật. Nhưng khốn nỗi luật của mình nhiều cái  không khoa học. Người thực thi luật lại không nghiêm, lo phạt để tiền thầy bỏ túi hơn là "giáo dục" và nộp ngân sách. Thế nên gia chủ in thiệp mời đi ăn cỗ cưới mà còn phải  chu đáo dường này.


https://www.facebook.com/photo.php?fbid=347544142066297&set=a.141632612657452.33304.100004321419936&type=1&theater

Chủ Nhật, ngày 13 tháng 7 năm 2014

Nhân ngày nhân quyền Quốc tế.

Có một điều tôi rất lấy làm thắc mắc. Nhà nước xây sân golf, hay doanh nghiệp xây sân golf?

Nếu doanh nghiệp xây sân golf, tại sao đó lại được coi là công vụ? Vai trò của chính quyền trong vụ xây sân golf là gì các bác ôi?

Hình ảnh: 15 người đã bị bắt vì tội 'chống người thi hành công vụ' trong vụ cưỡng chế đất nông nghiệp để xây sân golf tại xã Xuân Thành, huyện Nghi Xuân, Hà Tĩnh hôm 10/12, trùng với ngày nhân quyền quốc tế. http://bbc.in/1bxSOxd

Người dân tại đây cáo buộc chính quyền huyện Nghi Sơn chỉ đền bù hơn 40 triệu đồng cho một sào đất 500 mét vuông, đồng thời nhất quyết không cho người dân xem giá đã thỏa thuận với nhà đầu tư. Họ cũng nói trong vụ cưỡng chế hôm 10/12, người dân đã bị công an tấn công trước bằng roi điện và phải tự vệ. 

Chị Lê Thị Nguyệt, đại diện của các hộ dân tại đây nói chính quyền còn lùng ra điện thoại của con em họ đang học ở thành phố và làm áp lực bắt phải gọi về thuyết phục gia đình nhận bồi thường.

Một nhà báo trong nước theo dõi vụ việc từ nhiều năm qua đã viết thư cầu cứu BBC và nói "tôi lấy làm đau xót và hổ thẹn vì không nói lên được tiếng nói của nhân dân".

https://www.facebook.com/BBCVietnamese/photos/a.269955539683862.78656.228458913833525/737214792957932/?type=1&theater

Bị bỏ rơi khi còn sống, và bị lãng quên khi đã hy sinh.

Năm 1984, xã hội mà những người như tôi đang sống không hề biết đến trận đánh diễn ra ở Vị Xuyên, mặc dù về khoảng cách địa lý chỉ cách nhau hơn 300 cây số.  Bốn năm sau, năm 1988, trận Gạc Ma cũng không ai biết. Gần 30 năm sau, khi đọc và xem những tư liệu về các sự kiện này, tôi cảm  đau xót nhất là những người lính không hề được tiếp viện. Họ đã bị bỏ rơi khi còn sống, và bị lãng quên khi đã hy sinh. 

600 người lính hy sinh chỉ trong một trận chiến. Nơi đây cần phải dựng một tượng đài cho họ (như người ta đã dựng tượng đài ở Sơn Mỹ), để ghi dấu tội ác của giặc xâm lược Trung Quốc, để đời đời con cháu không được phép quên bài học này

Bài dưới đây sưu tầm trên facebook. 

Freedom is not free!

Những ngày này, tôi bỗng lẩn thẩn nghĩ, nếu vài năm trước đây, xã hội Việt Nam không có những trang mạng như Ba Sàm, Bauxite, Dân Làm Báo, Dân Luận  v.v… hay những con người như Bọ Nguyễn Quang Lập, Nguyễn Hữu Vinh, Phạm Viết Đào, Nguyễn Thông, Trương Duy Nhất, Bà đầm xoè, Người lót gạch v.v..... thì những người như tôi sẽ ra sao nhỉ? Sẽ như những con ếch dưới đáy giếng, nhìn trời qua cái miệng giếng bé tẹo, và cảm thấy hạnh phúc với bầu trời tý hon ấy của mình?

Tôi tuyệt đối không thích thần tượng, vì gương ông Hồ bị đôn lên làm “Cha già dân tộc “ vẫn còn đó. Gương những bức tượng Lê Nin bị treo cổ, chặt đầu, bị xô đổ khắp Đông Âu vẫn còn đó. Nhưng không ai có thế phủ nhận, dù là những trang mạng ảo, hay của những con người cụ thể trên đây đã thức tỉnh được rất nhiều người. Đó chính là điều nhà cầm quyền Việt Nam hiện nay không hề mong muốn. 

Hẳn những con người tự nguyện gánh vác vai trò “chiến sĩ thông tin” này không phải là để lưu danh muôn thuở. Ba trong số những người cụ thể trên đang bị cầm tù. Những kẻ dám mở miệng đã nguy hiểm cho chế độ. Giúp người khác hiểu ra và mở mồm lại càng nguy hiểm hơn. Bởi thế, nhà cầm quyền tìm mọi cách để đe doạ, khủng bố tinh thần và khi thất bại thì tống họ vào ngục.

Ô hô hô, cầm tù người cầm bút là biểu hiện sự bất lực về thu phục nhân tâm. Không thu phục được nhân tâm thì phải xét lại mình, có thế mới bền, bằng không sớm muộn cũng tự tiêu thôi.


 Mong ngày các anh trở về!


Tổng kết hay!


Trên facebook, bác Nguyễn Thông đưa ra một status thế  này:

Ông Lê Văn Nin có câu nói nổi tiếng về sự học: Học, học nữa, học mãi. Mình nghĩ mình cũng sẽ nổi tiếng với câu nói về đường ống cấp nước sông Đà: Vỡ, vỡ nữa, vỡ mãi”

Bạn phây phụ hoạ:

Kiếm! Kiếm nữa! Kiếm mãi
Rút kinh nghiệm! Rút nữa! Rút mãi!
Nhẫn! Nhẫn nữa! Nhẫn mãi!
Nhục! Nhục nữa! Nhục mãi! - cái này liên quan đến Biển Đông.

Cam chịu! Cam chịu nữa! Cam chịu mãi!

Thứ Ba, ngày 08 tháng 7 năm 2014

TRẢ HẾT!

Thẻ Đảng có người trả rồi. Giờ đến danh hiệu cao quý cũng trả. Cứ đà này, còn gì cũng xin trả hết. Nhưng Đảng và nhà nước còn nợ một khoản vay chưa trả : đó là 2 tiếng Nhân dân!

Chủ Nhật, ngày 06 tháng 7 năm 2014

GIẾT NGƯỜI DƯỚI HÌNH THỨC NÀO CŨNG LÀ TỘI ÁC.

* Mỗi một con người khi lìa trần thế, ai nấy đều nhìn lại quãng đường người đó sống như thế nào. Có cái chết khiến người đời thương cảm, hay tiếc thương. Nhưng cũng có cái chết thiên hạ  lại vui mừng, như thể đã trút được tai ương cho nhân gian.

Cuộc sống quý giá vì cái gì? Có lẽ vì nó gian khó mới có được, nên thành ra quý giá?

Không chỉ là công cha sinh mẹ dưỡng, mà bản thân mỗi con người từ lúc cất tiếng khóc chào đời, đến lúc trưởng thành, rồi trở về với cát bụi là cả một chặng đường gian khó. Từ những kẻ sướng từ trong nhung lụa, đến những kẻ vật lộn để tồn tại ai ai cũng đều có đủ các cung bậc VUI! BUỒN! SƯỚNG! KHỔ! Ngay đến người điên cũng chẳng tự tìm đến cái chết bao giờ.

Anh hùng Núp- phiên bản công an nhân dân.


Ảnh sưu tầm trên facebook

Cư dân mạng cũng có người tỏ ra thương cảm, rằng : 

Trên bị "Doanh thu đè xuống - Dưới bị dân tình ném đá đè lên"




Ai biết xin xác minh giùm với!

Tuy tôi không biết nguồn gốc bức ảnh này, nhưng nó thực sự đang lan truyền trên mạng facebook. Tôi cũng không rõ đây là ảnh thực, hay ảnh photoshop. Nhưng nghe tiếng kêu cứu bằng tiếng Việt này, thì quả thực không thể đành lòng. Tôi chia sẻ lên đây, để ai tình cờ biết được câu chuyện, thì hãy tìm hiểu hộ xem thực hư ra sao.

Cảm ơn các bạn nhiều.

Thứ Bảy, ngày 05 tháng 7 năm 2014

Bảo vệ chủ quyền quốc gia là nhiệm vụ của ai?



Khi một đối tượng nước ngoài xâm phạm vào vùng trời, vùng biển, hay vùng đất của một quốc gia, thì lực lượng nào có nhiệm vụ ngăn chặn, bảo vệ chủ quyền quốc gia? Là người dân, hay quân đội, hay cảnh sát?

Khi nghe ông Nguyễn Phú Trọng nói rằng:  " Ngư dân còn bám biển, thì Tổ quốc còn chủ quyền"
http://vov.vn/chinh-tri/dang/tong-bi-thu-ngu-dan-con-bam-bien-la-to-quoc-con-chu-quyen-336641.vov

Có bạn nhận xét: “Vậy thì chỉ cần phát triển đội tàu cá cho ngư dân là đảm bảo chủ quyền rồi, hải quân giải tán luôn cho đỡ tốn tiền thuế của dân.”

Bạn khác lại bảo: Nếu ngư dân bị bắt, bị đâm chìm tàu, chết hết cả mà không được nhà nước bảo vệ, họ không ra khơi nữa thì chủ quyền quốc gia cũng mất theo à?

Bám!

Sưu tầm trên facebook

Ngư dân bám biển. Tài xế bám đường. Quan chức bám ghế!

Tui thì muốn sửa lại thành:

Ngư dân bám biển. Cảnh sát bám đường. Quan chức bám ghế!


Công an cũng có bảo kê?

Cư dân mạng đưa ra nghi vấn, là nếu người bị công an giao thông tuýt còi mà cự cãi, đòi biên bản (chứ ko chịu nộp phạt bằng tiền tươi thóc thật) thì ngay sau đó sẽ có quần chúng tự phát đến gây sự. Nhẹ thì đòn đau, mà nặng thì đi chầu ông bà ông vải.

Nhìn bức ảnh trong bài viết dưới đây, có vẻ nghi vấn trên là có cơ sở. Nhà em khỏi phải bình thêm ạ.


a


 

Thứ Sáu, ngày 04 tháng 7 năm 2014

Những nẻo đường dân oan.

Một thời, Bờ Hồ (hồ Hoàn Kiếm) là nơi khiến người ta nhớ đến không phải là những màn nhảy múa hát ca của các cơ quan đoàn thể, mà là hình ảnh những người biểu tình chống Trung Quốc xâm lược trong những năm 2011, 2012. Nhưng giờ đây, nó là chặng đường mà dân oan Dương Nội vẫn ngày ngày đội gió mưa, đi đòi người và đất . (hiện tại 7 người dân Dương Nội vẫn đang bị giam giữ, khi họ không đồng ý giao đất cho doanh nghiệp Nam Cường)

Hu hu! Cụ Tố Như ơi.

"Trải qua một cuộc bể dâu
Những điều trông thấy mà đau đớn lòng"

Gần 300 năm trước, câu thơ của cụ nghe như vẫn còn mới quá. Mới đọc xong cái tít bài, tôi đã cảm thấy rùng mình. Ba mươi năm, gần nửa đời người sống trong oan khuất, kiệt sức đi gõ từng cánh cửa công lý. Có bao nhiêu số phận đau khổ như thế mà không ai biết tới? Tôi đoán là rất nhiều. Đến nỗi giờ đây các nhà báo cũng phải vượt qua nỗi sợ hãi, để viết được nên phóng sự này. Không lẽ, đây chính là kết quả của gần 70 năm thành lập của ngành Tư pháp xã hội chủ nghĩa, đem lại cho người dân Việt Nam chăng?

Thứ Tư, ngày 02 tháng 7 năm 2014

Google cũng phản động!

Mới đánh 4 chữ cộng sản Việt Nam, mà google nó đã cho ra cả loạt gợi ý thế này, phản động quá! Đề nghị bỏ tù thằng Google ngay.

Thứ Ba, ngày 01 tháng 7 năm 2014

HÃY TIN TƯỞNG TUYỆT ĐỐI VÀO SỰ LÃNH ĐẠO CỦA ĐẢNG

Tít bài và nội dung, đều sưu tầm trên facebook

Tôi cực lực phản đối nhiều trang báo mạng, nhiều trang FB của các lực lượng chống đối có nhiều ý kiến cho rằng: Đảng CSVN ươn hèn quỵ lụy trước kẻ thù nhưng lại độc ác ức hiếp đàn áp không thương tiếc dân mình cả thể xác lẫn tinh thần… Các thế lực đối lập cho rằng Đảng đã thối nát đến cùng cực và Đảng hiểu điều đó, nhưng không muốn thay đổi; đặc biệt Đảng rất sợ TQ làm căng thẳng, nếu căng thẳng trong lúc này nguy cơ mất Đảng sẽ rất cao, nên Đảng ngụy biện dân chúng bằng cách nói: “giải quyết biển đông bằng phương pháp đàm phán hòa bình”… và thế lực chống đối họ còn bôi nhọ rằng: Trên thực tế ở đâu, ở quốc gia nào có mặt của Đảng CS lãnh đạo là ở đó gieo rắc sự nghèo khổ, mất nhân quyền, sự lũng đoạn tha hóa và kéo quốc gia đó tụt hậu toàn diện…

Các thế lực đối nghịch cũng ra sức xuyên tạc bóp méo sự thật ở VN như: Đạo đức ở VN xuống cấp nghiêm trọng: Tham nhũng, chém, giết, cướp bóc xảy ra triền miên, tai nạn giao thông xảy ra như cơm bữa, đời sống của nhân dân đa số là cực khổ, Đảng dạy cho cả xã hội nói dối… Nói tóm lại họ cho rằng đã đến lúc phải thay đổi để cứu nước trên nhiều phương diện.

Tôi cực lực phản đối và thưa với các bạn rằng:

Hệ thống bị lỗi thì kiểu gì cũng sập.

Hệ thống bị lỗi thì kiểu gì cũng sập.

Một bác ở Hải Phòng đi khiếu nại hơn 10 năm nay chưa có kết quả. Mặc dù các cấp trung ương từ quốc hội đến chính phủ ra nhiều văn bản lắm rồi. Bác ấy bảo, phải viết đơn nói "mạnh" hơn nữa. Nhưng tui khuyên, còn cái chế độ này thì nó không giải quyết cho bác đâu. Em biết mỗi lần bác "chạy" được 1 cái văn bản là mất tiền cả đấy. Hơn 10 năm nay mất thêm bao nhiêu tiền rồi? Vấn đề không phải là nói "Nhẹ" hay "Nặng", mà vấn đề là "Lỗi hệ thống". Cho nên bác thấy không, chúng nó toàn moi tiền bác để "đá bóng", còn bác thì cứ chạy vòng quanh mãi. Em khuyên bác cứ gửi thư "nhắc việc" Đã theo đuổi được 10 năm, thì ráng chờ thêm một hai năm nữa. Chắc chắn cái hệ thống này đã lỗi thì kiểu gì nó cũng sập bác ạ. Rồi hệ thống mới nó sẽ giải quyết cho các bác. Thế nên bác đừng mất thêm một đồng nào nữa bác nhé.


Bác ấy im lặng một lúc lâu, rồi cảm ơn tui. Chả biết bác ấy nghĩ sao nữa. Nhưng đúng là vô lý thật. Một hệ thống đã bị lỗi mà nó vẫn cứ vận hành hoài là sao?

Thứ Hai, ngày 30 tháng 6 năm 2014

"Giấc mơ China"

Tranh của Kuang Biao- China

https://www.facebook.com/photo.php?fbid=695736997164811&set=a.102551909816659.4066.100001855505364&type=1&theater

Chủ Nhật, ngày 29 tháng 6 năm 2014

Anh em tuyên giáo.

https://www.facebook.com/photo.php?fbid=695256427212868&set=a.102551909816659.4066.100001855505364&type=1&theater

"Chiến sĩ bảo vệ thành trì văn hóa-tư tưởng của đảng...!"
(Biếm họa chính trị nổi tiếng của Kuang Biao-Trung Quốc)
 

Điều xảy ra hàng ngày!

Hàng xóm đang mở bài " Dậy mà đi"
Ti vi hàng xóm đang chiếu phim " Bao công"

Chả thấy ai "dậy"!
Chả ai học tập Bao công.

Tuyền nghĩ mà không nói.
Tuyền nói mà không làm.

Thời gian cứ thế trôi đi.

Kiến nghị nên làm tàu cảnh sát biển bằng cao su để chịu va đập tốt!

Cư dân mạng nhìn cái ảnh này bảo: tàu cảnh sát biển của ta trông như đồ đồng nát.

Còn nhà em kiến nghị với các nhà sản xuất, là tàu ta nên làm bằng cao su, hoặc bằng bông (các cụ chả nói như đấm bị bông là gì?) !


Thứ Bảy, ngày 28 tháng 6 năm 2014

Liệu có đường mang tên Thiên An Môn ở Việt Nam?

Hôm nọ nhà em đọc tin trên mạng, thấy viết như thế này :

 Ủy ban Chuẩn chi của Hạ viện Mỹ hôm 24/6 đã biểu quyết để đổi tên con đường trước mặt tòa đại sứ Trung Quốc tại thủ đô Washington thành "Quảng trường Lưu Hiểu Ba" nhằm vinh danh nhà hoạt động nhân quyền nổi tiếng đang bị chính quyền Bắc Kinh cầm tù. Sau khi sửa đổi, tòa đại sứ Trung Quốc sẽ mang địa chỉ "Số 1 - Quảng trường Lưu Hiểu Ba". Tất cả các thư gửi đến tòa đại sứ Trung Quốc giờ đây cũng sẽ ghi rõ tên của ông Lưu phía ngoài bìa.”

Nguồn: 

Nếu Việt Nam đổi tên đường Hoàng Diệu, đoạn đi qua sứ quán China thành đường Tiananmen (Thiên An Môn), để tưởng nhớ các nạn nhân của nó năm 1989 thì thế nào nhỉ? 

Có vị nói, về mặt ngoại giao là không nên. Nhưng nhà em nghĩ, China có cần ngoại giao gì với ai đâu? Nó vẫn vả bôm bốp vào mặt Việt Nam đó thôi.


Công khai danh sách các thẩm phán xử người bất đồng chính kiến - tại sao không?

Trên facebook vừa mới có một trang như thế này. 

Chó ở xứ ta và xứ người.

Clip này đăng trên facebook từ 22/6/2014. Có 23.681 người bấm like và 100.640 lượt chia sẻ.

Giải cứu: http://www.youtube.com/watch?v=CssH3tmDPsw

Xem rồi ngẫm, ở Việt Nam mỗi năm người ta giết 5 triệu con chó để ăn thịt
Còn ở xứ tư bản thối tha giãy chết, người ta huy động cả đống người để cứu một con chó.

Thứ Sáu, ngày 27 tháng 6 năm 2014

Gạo cứu trợ vẫn chảy về Dương Nội.

Sau khi những mảnh ruộng cuối cùng của 356 hộ dân Dương Nội (khoảng gần 1000 khẩu), bị cưỡng chế thu hồi đất, để giao cho doanh nghiệp xây dựng khu dịch vụ, những người dân này vẫn ngày ngày khăn gói lên đường đi khiếu nại. Gần 2 tháng trôi qua, không một cấp có thẩm quyền nào trả lời những khiếu nại của họ. Những hạt gạo cuối cùng trong nhiều gia đình đã hết. Họ đành phải làm đơn cứu đói, gửi đi khắp các nơi.
Trong khi các cánh cửa cao rộng của các cơ quan công quyền vẫn nhẫn tâm đóng im ỉm, thì tin tức người dân Dương Nội bị bỏ đói lan rộng trong cộng đồng mạng. Chỉ sau một lời thông báo khẩn, ngay chiều đầu tiên hơn 500 kg gạo đã được chở đến cho bà con Dương Nội. Từ ngày đó đến hôm nay, gạo từ bốn phương vẫn chảy về Dương Nội, con số đã lên tới vài ba tấn. Có lẽ đó là tinh thần hiệp thông với cuộc đấu tranh của người Dương Nội, dứt khoát đòi được làm chủ đất đai, chứ không muốn trở thành những kẻ làm thuê.

Đề thi toán vào trường đại học Giao thông năm nay

Lấy từ facebook của Lê Dũng:
-     Cầu dài nhất Việt nam bắc qua sông Hồng có tên Vĩnh Thịnh dài hơn 5 km có tổng đầu tư gần 130 triệu Obama (USD)
-     Chỉ riêng phát sinh cho phần xây dựng của dự án đường săt trên cao Hà đông Cát Linh đang được các bên đề xuất duyệt thêm 220 triệu Obama. (USD)
Hãy chứng minh rằng : 
-     Không có chuyện tham nhũng, đội giá trong dự án.

-     Cho biết giá của vài công trình tương tự để tham khảo.

Thứ Ba, ngày 24 tháng 6 năm 2014

Công bộc của dân, mà coi dân như con cháu thì láo quá.

Trên facebook của bạn https://www.facebook.com/vtpanh?fref=ts có đăng một thông tin như thế này:

Tại buổi họp báo tại Câu Lạc Bộ Báo Chí Quốc Gia Hoa Kỳ vào tháng 10 năm 2004, bà Ninh nói : “Trong gia đình chúng tôi có những đứa con, cháu hỗn láo, bướng bỉnh thì để chúng tôi đóng cửa lại trừng trị chúng nó, dĩ nhiên là trừng trị theo cách của chúng tôi. Các anh hàng xóm đừng có mà gõ cửa đòi xen vào chuyện riêng của gia đình chúng tôi.”

Bà Ninh đây là Tôn Nữ Thị Ninh. Khi nghe một người có học nói như vậy, dân đen ít học như em đây rất chi là kinh ngạc. Không rõ bà ấy nói về đám con cháu thật trong gia đình bà ấy, hay ám chỉ ai?. Nếu bà ấy phát biểu trên cương vị của người nhà nước về người dân trong nước, thì không lẽ bà ấy không nhớ lời dạy của ông Hồ Chí Minh, rằng: "các cơ quan của Chính phủ từ toàn quốc cho đến các làng, đều là công bộc của dân, nghĩa là để gánh vác việc chung cho dân"?

Theo Từ điển Bách khoa toàn thư mở, thì Công bộc của dân hay đầy tớ của dân là cụm từ chỉ một trong các quan niệm khác nhau, về trách nhiệm và nghĩa vụ của người lãnh đạo, hoặc mở rộng là của cán bộ hay viên chức nhà nước.

Theo từ điển Hán Việt Thiều Chửu, công có nghĩa của chung, bộc có nghĩa đầy tớ. Cụm từ "công bộc của dân" có thể được hiểu là "người đầy tớ chung của dân".

Đề nghị trưng cầu dân ý trên mạng!

Không lẽ, không có cách nào để giải tán quốc hội, khi quốc hội đó không được tích sự gì à? Nó không được tích sự gì như:
-     Là cơ quan quyền lực cao nhất, nhưng lại để một tổ chức khác lãnh đạo!
-     Hơn 20 năm không ra được một điều luật, để thực thi Hiến pháp!
-     Dân oan khiếu kiện mấy chục năm không ai giải quyết.
-     Trước vận mệnh đất nước bị họa xâm lăng, không đưa ra được bất cứ một lời tuyên bố nào.
-     V.v….
Sau khi đọc thông tin này: http://nld.com.vn/thoi-su-trong-nuoc/quoc-hoi-se-khong-ra-nghi-quyet-ve-bien-dong-20140623195648797.htm. Hơn bao giờ hết, tôi thấy việc tổ chức một cuộc trưng cầu dân ý trên mạng là hết sức cần thiết. Không thể để các ông bà nghị cứ ngậm hột thị mãi như thế được. Tôi đề nghị một trang mạng nào đó lập ra một cuộc bỏ phiếu về 2 vấn đề:
1/ Giải tán quốc hội hiện thời.
2/ Tổ chức tổng tuyển cử (không có Đảng cử gì hết. Ai cũng có quyền ứng cử)
Xin lỗi các ông các bà, tuy chỉ là dân đen thôi, nhưng tôi sốt ruột lắm rồi! Ít ra qua việc bỏ phiếu, các vị sẽ thấy không thể mạo danh, đây là ý nguyện của đông đảo nhân dân mãi được.


Thứ Sáu, ngày 20 tháng 6 năm 2014

Nó ngủ với mẹ mình bao giờ mà gọi mình là con nhỉ?


Dư luận trên mạng đang sôi sục, vụ báo Global Times (thời báo Hoàn Cầu) của China khi viết về chuyến đi của Yang Jiechi (Dương Khiết Trì) sang Việt Nam, có ý coi Việt Nam như một 'đứa con hoang đàng' được Yang Jiechi sang để 'thúc giục về nhà'.
Một bác chửi: Nó ngủ với mẹ mình bao giờ mà gọi mình là con nhỉ?
Nhà em thì chỉ muốn vả vào mồm, kẻ láo toét nào dám xưng là bố mẹ dân mình. Nếu dân Việt Nam mình không ai cảm thấy bị xúc phạm, thì nhất định là có tội với tổ tiên. Vì tổ tiên mình nhiều lần đánh lại bố mình chạy có cờ.



"Hàng không lộn"

Sưu tầm trên facebook

Trăm năm trong cõi người ta
Trứng vịt còn lộn nữa là hàng không.
Không thể không thấy đắng lòng
Định bay Đà lạt lại thành Nha Trang.





Thứ Bảy, ngày 14 tháng 6 năm 2014

CÂU CHUYỆN VỀ SỰ THA THỨ


Đưa cô bạn Nguyễn Thị Khánh Trâm từ miền Nam ra, đi thăm bà Trâm còng đang nằm viện. Mình chỉ người đàn ông nhỏ bé (tên Khánh) đang chăm sóc vợ ốm, bảo bạn:

-     Bác ấy là dân Diploma, từng đăng lính Tây (chức đồn phó). Chừng được 6 tháng thì Pháp thất thủ. Bác ấy cũng như bao nhiêu người, được đưa đi cải tạo. Sau vài năm thì được thả. Nhưng hễ có chuyện gì quan trọng sắp xảy ra, là lại có người đến đưa bác ấy vào trại. Cứ xách ra xách vào như đi chợ như thế, tổng cộng là 12 năm tù mà không có một bản án nào.

Bác Khánh nghe mình nói vậy thì chỉ cười hiền. Loanh quanh thế nào, bác ấy kể chuyện này:

Cùng tù với bác ấy có một ông đại úy, thù cộng sản lắm. Khi ông ấy được truyền đạo, cha nói ông không được thù hận nữa, thì mới vào đạo được. Chả hiểu lúc ấy “mê man” thế nào, ông ấy đồng ý. Được vài bữa, ông ấy nghĩ lại, thấy uất quá nên lại bảo:

-     Thế này thì không thể chịu được. Thôi! Cho tôi xin ra (khỏi đạo)

ĐÔI ĐIỀU TẢN MẠN!

“Có cái chết nặng tựa Thái Sơn
Nhưng cũng có cái chết nhẹ tựa lông hồng”

Khi tôi đi tìm câu giải nghĩa cho câu nói này, câu trả lời được người hỏi cho là hay nhất như sau:

Bạn có biết đức Phật khi nhìn bạn, có thể biết 10 ngàn kiếp trước và 10 ngàn kiếp sau của bạn? Do vậy các Phật tử nào tu mà có thiện tâm, thì chuyện biết trước tương lai không có gì là khó cả. 

Cũng như chuyện ngày xưa Phạm Lãi phục vụ cho vua Câu Tiễn cho tới khi Câu Tiễn phục quốc, trở lại giết chết Phạm Lãi và các đại thần. Nếu Phạm Lãi theo Phật giáo, ông đã không dùng tài của mình để phụng sự cho một kẻ độc tài tàn bạo như vậy. 

Do đó bậc lãnh đạo mà lật lọng, tráo trở, vô nhân, thì không bao giờ được người hiền tài giúp sức, nếu người hiền tài đó là Phật tử. Cho dù có muốn giúp thì cũng không được, không bị ngăn chỗ này cũng bị cản chỗ khác”

Phải nói là Câu Tiễn muốn giết Phạm Lãi thì chính xác hơn,  và do Phạm Lãi đoán biết được ý định đó nên đã kịp trốn đi ở ẩn?

Thứ Tư, ngày 11 tháng 6 năm 2014

Đứng bên ni đồng, ngó bên tê đồng....

Các bác cứ bảo không nên so sánh, chứ nhà em nhìn thế này thì khó mà nhịn được lắm.

http://vnexpress.net/tin-tuc/thoi-su/hang-nghin-cong-nhan-gom-rac-sap-duoc-tra-luong-3002634.html




Trích từhttp://vietnamnet.vn/.../choang-vang-luong-gd-cong-ty...

"Cụ thể, lương của viên chức quản lý tại Công ty TNHH một thành viên Thoát nước đô thị như sau: lương của giám đốc năm 2012 là 2,6 tỷ đồng, lương của Chủ tịch Hội đồng thành viên là 1,6 tỷ đồng, lương của kế toán trưởng là 1,67 tỷ đồng, lương của phó giám đốc là 969 triệu đồng"


Thứ Hai, ngày 09 tháng 6 năm 2014

Hạ lắng.

Thơ của bác Lão Nông

Bác Lão Nông dặt tên cho bài thơ là Hạ lắng. Còn tui lại nghĩ đến câu "Tịch thu mùa hè" trong bài, thấy ngậm ngùi chua xót.

Hạ lắng

Tôi dân quê trồng vải
Đã vào mùa
Sao khắc khoải, không vui?

Quả trĩu đỏ vùng đồi
Mà lòng tôi... trống trải

Thì đã ai
Nghe tiếng gọi Hạ về?

Không còn tiếng rủ rê Tu hú.
Nghe đâu ngoài Chính Phủ
Tịch thu Mùa Hè. 

Thứ Năm, ngày 05 tháng 6 năm 2014

Khi đẩy hàng triệu người dân vào thân phận dân oan, nhà cầm quyền đã chứng tỏ họ và người dân oan không cùng chung tổ quốc?

Ngày 4/6, thế giới con người tưởng niệm 25 năm nỗi đau TIANANMEN (Thiên An Môn). 

180.000 người ở Hong Kong tưởng niệm nạn nhân TIANANMEN https://www.facebook.com/photo.php?fbid=320940688063360&set=a.106477916176306.12130.100004422940052&type=1&theater

Một vài tờ báo chí điện tử Việt Nam đồng loạt đăng các bài viết về sự kiện này, rồi đồng loạt gỡ bỏ chỉ trong vòng chưa đầy 1 ngày. Cư dân mạng cười khẩy, vì điều đó giống như mặc quần xong lại cởi ngay nó ra. Người thì nói, ít ra đó là thông điệp ngầm của báo chí, dù bị kiểm duyệt gắt gao cũng cố ngoi lên thở một tý. Người thì bảo báo chí Việt Nam hèn, hô đăng thì đăng, hô rút thì rút, khác gì robot? Đúng là không hèn thì dẹp báo là cái chắc!

Chủ Nhật, ngày 01 tháng 6 năm 2014

Điểm 3 tin facebook.

1/   Trước thái độ của ông Phùng Quang Thanh ở Shangrila, có cư dân mạng bình luận: nên để ông Phùng Quang Thanh làm tổ trưởng tổ hòa giải!

2/   Xem clip có title “Ngày 23.5: Tàu CSB 4032 thoát khỏi cuộc rượt đuổi nghẹt thở…”

     
      Bạn khác lại nhận xét: Cần bao nhiêu cuộc nhắn tin 18 ngàn, cho đủ cung cấp dầu để tầu ta chạy lòng vòng thế này đây?

      Tui thì nghĩ: trong biển nhà mình mà chạy có cờ thế này còn khoe nỗi gì? Nhục quá! Xin lỗi các anh em cảnh sát biển. Ít ra lần này ta còn được chạy vòng quanh, chứ không trần mình ra như năm 1988 nữa.

3/   Một bạn nói: Lướt tin hơn chục tiếng, đỏ mắt tìm cái tựa bài báo có dòng chữ "Việt - Trung đấu khẩu ở Shangri-la", nhưng không thấy, chỉ thấy cái tựa này: "Trung - Mỹ ‘đấu khẩu’ căng thẳng tại Shangri-la". Có phải Mỹ bị Trung Quốc xâm phạm lãnh hải, lãnh thổ đâu?

Tui bẩu: Ờ! Họ nói chuyện nhà ai ấy nhể?

Bạn khác nói: Trung - Mỹ đấu khẩu! Việt Nam đấu đầu gối!

Việt Nam - Trung Quốc, một lịch sử đau thương!

Một bài rất đáng đọc trên facebook


Lịch sử bang giao giữa Việt Nam với Trung Quốc là một trường hợp độc nhất vô nhị trong lịch sử nhân loại. Nó được phủ bóng với mật độ dày đặc của các cuộc chiến xâm lược (từ Trung Quốc), và chống xâm lược (từ Việt Nam), với một tần suất mà không có bất kỳ trường hợp nào khác có thể so sánh. 

Tính từ thế kỷ thứ 10 đến nay, không dưới 10 lần người Việt phải chịu đựng các cuộc tiến công xâm lăng từ phương Bắc.

Đau lòng khi nông dân Thủ đô làm đơn xin CỨU ĐÓI!


Từ khi bị nhà cầm quyền địa phương dùng vũ lực, cưỡng chế đất sản xuất nông nghiệp tới nay, số bà con Dương Nội không chuyển đổi được nghề nghiệp (356 hộ, với gần ngàn nhân khẩu), đã kiên trì đi khiếu kiện các cấp có thẩm quyền, đòi “Dân cày phải có ruộng”, và đòi người bị bắt vì giữ đất là vợ chồng bà Cấn Thị Thêu cùng một số người khác.

Hàng ngày, bà con nông dân cơm nắm muối vừng, vạ vật ở vỉa hè trước cửa các cơ quan công quyền để chờ câu trả lời. Nhưng đến nay đã hơn 1 tháng, đáp lại sự tuyệt vọng của bà con là một sự im lặng đáng sợ từ phía các cơ quan công quyền.

Ban đầu, trước sự đề nghị giúp đỡ về mặt vật chất của một số người dân, bà con đã từ chối. Tuy nhiên, sau hơn một tháng cầm cự, nay lương thực của bà con đã cạn kiệt. Có người không còn gạo ăn trong nhiều ngày. 356 hộ dân đã làm đơn ĐỀ NGHỊ CỨU ĐÓI, gửi lên Bộ Nông nghiệp và phát triển nông thôn, cùng Bộ Công an.

“Trăm năm trong cõi người ta” Đã ai chọi giặc, bằng... loa “tuyên truyền”?


Thơ của bác Lão nông gửi tặng

Bên Tê bên Ni

Nắng hè nướng đỏ vành tai 
hùa nhau rôm sảy giở bài xấu chơi 
đùa dai thế hả ông Giời? 
bực mồm xả tạm, mấy nhời qua loa

“Trăm năm trong cõi người ta”    [T Kiều ]
đã ai chọi giặc, bằng... loa “tuyên truyền”? 

Thứ Sáu, ngày 30 tháng 5 năm 2014

Nghiệt súc!

Thơ của bác Lão Nông

Bớ Đảng! ra xem, nó hút dầu!
Đứa nào gan thế? dạ, thằng ... Tàu!
Ngông nghênh Hán hạm, giăng đây đó!
Nhớn nhác Việt thuyền, dạt đẩu đâu?
Thả Xít, “hiền” Huynh nay tát Bể!    [ * ]
Mất Rô, ngu Đệ giờ be Ao?
Vàng vàng - hảo hảo, mồi ngon nhỉ !
Gán cả giang sơn, giá mấy hào?

04:38 AM 23-May-14,
LN.
--------------------------
[ * ] Xít : cá Xin Xít; nó chính là con Săn Sắt trong câu tục ngữ : “thả con Săn Sắt, bắt con cá Rô”.
Đây là loài cá nhỏ, tép, còn được gọi bằng khá nhiều tên khác, tùy địa phương; nơi gọi là cá Cờ hay cá Đuôi Cờ, cá Xí Cờ; có nơi gọi ngắn gọn là cá Xí; ở quê LN gọi là cá Súy, riêng với con to, do tuổi đời thâm niên, vây, đuôi dài, nhiều màu sặc sỡ, vàng vàng - tía tía - đỏ đỏ, được gọi là Súy Rồng (chữ súy nghĩa là soái - như nguyên soái, tướng soái, cờ soái/súy, soái/súy phủ).

Còn có nơi gọi là cá Thiên Đường, cá Tiên Cung. v.v.

Tản Mạn Cho Đảo Xa

Một bạn facebook dẫn bài từ đường link này
Đọc thấy hay, nhưng buồn. Nghe nói nhà báo Nguyễn Trung Dân khi ấy là Phó Tổng Biên tập báo Du lịch, cho đăng bài báo này của tác giả Trung Bảo trên số Xuân Kỷ Sửu nên bị bộ TTTT cách chức và thu hồi thẻ nhà báo. Mời các bác cùng đọc nhé.

Trung Bảo

Một năm với đời người đã ngắn; đối với đất nước, với dân tộc chỉ như một cái chớp mắt. Có khi người ta không đo một năm bằng 12 tháng, bằng một vòng luân chuyển của đất trời … người ta đo một năm bằng những sự kiện diễn ra. Có những sự kiện đậm trong trí nhớ con người đến độ một năm trôi qua mà như thấy mới chỉ hôm qua.

Những ngày cuối năm 2007 đầu năm 2008, lần đầu tiên kể từ sau ngày thống nhất đất nước, thanh niên Việt Nam đã xuống đường để bày tỏ lòng yêu nước khi Trung quốc công khai thể hiện dã tâm trên hai quần đảo Hoàng Sa-Trường Sa. Dẫu rằng vì nhiều lý do, những lần xuống đường đó không được báo chí trong nước thông tin rộng rãi. Dẫu rằng những tấm lòng yêu nước trong sáng, sự hiên ngang khí phách kia không được ngợi ca công khai… nhưng người ta sẽ phải nhớ rằng tấm lòng nhiệt tình với đất nước của thanh niên trí thức trẻ sẽ không bao giờ thay đổi.

Thứ Tư, ngày 28 tháng 5 năm 2014

Chuyện gì đang xảy ra, với tù nhân chính trị Ngô Hào?

Lá thư kêu cứu của người vợ ông Ngô Hào, dường như được viết trong nước mắt, đang lan truyền trên mạng internet, khiến nhiều người vô cùng xúc động. Đọc lá thư này, tôi nhớ đến 2 người tù: thày giáo Đinh Đăng Định và tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ. Một người đã sang bên kia thế giới, một người đã sang Mỹ. Có gì khác nhau giữa những con người này? Khi họ cùng có chung một nguyện vọng, là tự do và dân chủ cho Việt Nam?

Chúng ta từng lên án chế độ giam giữ man rợ trong các nhà tù thời chiến tranh, lẽ nào giờ đây, chúng ta cũng trở nên man rợ như thế? 

Tôi nghĩ có rất nhiều người, mong ước đến cháy ruột cháy gan là chúng ta chỉ cần làm được như Miến Điện, là sẽ không còn ai bị cầm tù, ngược đãi chỉ vì họ là những người bất đồng chính kiến. Đó là điều cần thiết hơn lúc nào hết, khi đất nước đang nguy khốn bởi thù trong (tham nhũng), giặc ngoài (sự xâm lấn của Trung Quốc).

Liệu mong ước đó có quá xa vời không?

Một góc nhìn về đề xuất ưu đãi cho ngư dân.

Nói về chính sách ưu đãi chưa từng có trong dự thảo đề nghị hỗ trợ ngư dân, được Bộ NN&PTNT soạn trong vòng 40 ngày, theo chỉ đạo của Thủ tướng. Dự kiến, văn bản này sẽ được bàn và thông qua tại cuộc họp Chính phủ hôm nay (28/5), http://www.tienphong.vn/kinh-te/de-xuat-uu-dai-chua-tung-co-cho-ngu-dan-709921.tpo

Một bạn trên facebook đã chia sẻ kinh nghiệm thực tế và quan điểm như thế này:
ĐÁNH CÁ XA BỜ...

Khủng bố thời bình!

Ngày xưa đọc văn học cách mạng, tôi rất thích những đoạn xử tử bí mật những tên ác ôn, hay Việt gian, có nợ máu với nhân dân. Rồi từ một em bé cắt tóc, cũng có thể dùng dao lam để cắt họng một tên lính Mỹ v.v…
Sau này nhờ internet, tôi mới biết thế giới văn minh người ta kinh sợ cái đó lắm. Họ gọi đó là hành động khủng bố!

Vịnh “viển vông”

Thơ của bác Lão nông

Vịnh “viển vông”   [ * ]

Thiên hạ no nê chữ “viển vông”!
Biết là ai nói, đứa hay ông?
Tiếng chì, tiếng bấc, cùng ba phải
Kẻ chế, người khen, lẫn lộn sòng
Xanh vỏ, đỏ lòng, khôn thấu tỏ
Sáng sai, chiều đúng, cứ mông lung!
Lão bần chợt nhớ lời ông Thiệu    [ ** ]
Thóc giống nghiêng bồ, quả trống không!

10:41 PM 27-May-14,
LN.
----------------------------------
Chú thích:
[ * ] “viển vông”:
Trong chuyến thăm Philippines mới đây,
trả lời báo giới nước ngoài, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng đã khẳng định:
“... trên cơ sở bảo đảm độc lập, tự chủ, chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ, vùng biển, và nhất định không chấp nhận đánh đổi điều thiêng liêng này để nhận lấy một thứ hòa bình, hữu nghị viển vông, lệ thuộc nào đó".
Ngay sau đó trên các diễn đàn mạng đã có rất nhiều bài viết, ý kiến bàn luận về câu nói trên, và về người nói câu nói đó. Hi vọng, khen chê, bàn ra tán vào v.v. đủ cả, thật rôm rả.
[ ** ] : câu nói để đời của Cố TT Nguyễn Văn Thiệu : “đừng ...; hãy ...”, có mấy ai không biết?


Thứ Ba, ngày 27 tháng 5 năm 2014

Điệp khúc: "Nếu không có đảng và nhà nước...."

Chuyện trước năm 75 để lịch sử phán xét, nhưng phải công nhận sau năm 75, thì đảng cộng sản điều hành đất nước rất kém, kinh tế tụt hậu so với các nước trong khu vực. Cứ lấy lý do hậu chiến tranh để lấp liếm cái kém cỏi của mình là không nên. Tôi thấy buồn cười mỗi khi nghe cái câu: không có đảng và nhà nước, thì các bạn có được ngày hôm nay không?

1/      Có mà nhờ xương máu của nhân dân, đảng và nhà nước mới có được quyền lực như ngày hôm nay thì có.

2/      Không có đảng và nhà nước, chắc gì dân khổ như ngày hôm nay? Các nước trong khu vực không có đảng và nhà nước, giờ chắc đang khóc hu hu vì thèm muốn?

Một bạn facebook cung cấp thông tin như thế này:

Khi ông Phan Văn Khải sang Thái Lan, có nói với Vua Thái:

-     Chúng tôi rất tự hào là đã đánh thắng được nhiều Đế quốc.

Và nhà vua đáp lại:

-     Chúng tôi cũng rất hãnh diện rằng, đất nước chúng tôi không mất một giọt máu của người dân nào, mà vẫn có độc lập.


Vậy trong 2 trường hợp này, cái nào hơn?

Thứ Hai, ngày 26 tháng 5 năm 2014

Cay đắng khi phải cảm ơn kẻ xâm lược!

Sưu tầm trên facebook

Dẫu sao cũng phải "cảm ơn" bọn Tàu cộng, vì nhờ chúng kéo giàn khoan vào biển VN, mà người dân yêu nước xứ ta tha hồ mặc áo có dòng chữ, cũng không phải hô thầm: "Hoàng Sa là của Việt Nam". Ít nhất là đã qua một thời cay đắng, nhờ tác động của kẻ xâm lược, chứ nếu không thì đến mùng thất, các cụ nhỉ.

Nguyễn Thông.
https://www.facebook.com/thong.nguyen.7374

Công an bị dân chỉ điểm - tại sao?




https://www.facebook.com/photo.php?fbid=515227338603339&set=a.124923267633750.19418.100003482338638&type=1&theater

Clip mặc cả với cảnh sát giao thông!



Mịa! Các chú điều tra như cức.

Mang vỏ bia đi đổi, gặp một chú U80, chú cười bảo:

-     Hôm qua chú đi ngang qua vườn hoa Lê Nin, cháu biết ko? - Vắng tanh! Toàn công an và dân phòng với lại ....hàng rào


Chú bĩu môi, mắt trợn lên, ra điều: Kinh không?

Nghe đến câu cuối mình mới à lên 1 tiếng. Giời ạ, hôm qua là chủ nhật. Báo hại các chú ra canh vườn hoa.

Giá các chú cảnh giác với quân Tàu như thế này thì dân cũng đỡ lo phần nào.

Mịa! Các chú điều tra như cức.

Xin lỗi các bác vì nói bậy. Trên facebook, mấy người vẫn phàn nàn mặc dù chả có biểu tình, nhưng ở ngoài ngõ vẫn có người canh cổng.